Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 195: Chấp Niệm Bệnh Hoạn (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:54
“Về nhà thôi.” Cậu nói, đồng thời khom lưng lấp cửa hang lại.
Nguyễn Kiều Kiều là người không giấu được thắc mắc, trên đường về liền hỏi: “Anh Tư, bên trong anh còn để cái gì thế? Sao em cảm giác như ngửi thấy mùi trái cây?”
Hiện tại khứu giác của Nguyễn Kiều Kiều không nhạy bén như kiếp trước, hơn nữa cái hang nhỏ kia có mùi đất nồng, cô bé tuy nghi ngờ nhưng lại không dám khẳng định.
Hứa Tư đang nắm tay cô bé đi phía trước, thân mình bỗng cứng đờ.
Đây rõ ràng là biểu hiện của sự chột dạ, Nguyễn Kiều Kiều càng thêm nghi ngờ.
Tuy nhiên cô bé cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cậu tự giấu đồ ăn cho riêng mình. Rốt cuộc trước kia cậu sống rất khổ sở, có khả năng vẫn thiếu cảm giác an toàn, hy vọng giấu chút đồ ăn để đảm bảo cuộc sống sau này.
Nếu thật sự là trái cây, thì chắc là cậu hái được khi vào rừng sâu.
Cô bé lắc lắc tay cậu, nhỏ giọng thương lượng: “Anh Tư, em không ăn trái cây của anh đâu, nhưng mà, sau này anh vào rừng, nếu thấy cây ăn quả, có thể giúp em đào mấy cây con về được không? Em muốn trồng trong sân, như vậy đợi nó lớn lên, em sẽ có rất nhiều rất nhiều quả để ăn.”
Nguyễn Kiều Kiều càng nói về sau giọng càng vui vẻ, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ vì cười, phảng phất như đã nhìn thấy những ngày tháng hạnh phúc có bao nhiêu là quả để ăn.
Hứa Tư đi phía trước lại dừng bước.
Cậu dừng ở ngưỡng cửa sau, quay đầu nhìn cô bé, biểu cảm nghiêm túc, còn mang theo một chút tổn thương.
“Sao thế?” Nguyễn Kiều Kiều bị cậu nhìn đến mức tim thót lên, chớp chớp mắt, ngẫm nghĩ lại những lời mình vừa nói, hình như đâu có gì sai?
“Anh không muốn à?” Nguyễn Kiều Kiều hỏi, c.ắ.n cắn môi, tuy thất vọng nhưng vẫn nói: “Vậy thì thôi, anh Tư không muốn thì thôi, không sao đâu.”
“Không phải, không phải không muốn.” Hứa Tư nóng nảy biện giải, dường như có điều khó nói, nhưng thấy Nguyễn Kiều Kiều hiểu lầm mình, cho rằng mình tư tàng đồ ăn không muốn cho cô bé ăn nên cậu có vẻ hơi tổn thương.
Cậu chỉ đành nói ra bí mật mình che giấu.
“Bên trong có trái cây, rất nhiều, khỉ đưa cho.”
Hóa ra, từ rất lâu rất lâu về trước, trước cả khi Nguyễn Kiều Kiều bị khỉ bắt đi, đám khỉ trong rừng sâu đã bắt đầu đưa trái cây cho Nguyễn Kiều Kiều. Lần nào những quả đó cũng được đưa đến sân sau nhà họ Nguyễn, chỉ là người nhà họ Nguyễn chưa ai đụng tới thì đã bị cậu cướp đi.
Cậu trời sinh ăn thịt, không có hứng thú với trái cây.
Nhưng cậu không thích sinh vật khác tặng đồ ăn cho cô bé, đó là đặc quyền của cậu, cho nên cậu đem tất cả trái cây chôn đi.
Chỉ là không ngờ sau này đám khỉ đó gan lại to như vậy, trực tiếp bắt cóc cô bé đi.
Sau khi cậu mang cô bé về, đám khỉ vẫn tiếp tục đưa trái cây cho cô bé ăn, nhưng vẫn bị cậu giấu đi...
Lại không ngờ rằng bí mật cậu cẩn thận canh giữ mấy tháng nay, cuối cùng lại bị vạch trần chỉ vì một câu nịnh nọt “thích anh nhất” của Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều ngơ ngác nhìn Hứa Tư, mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết ý nghĩa trong lời nói của cậu.
“Anh Tư...”
“Đừng giận.” Hứa Tư lo lắng nhìn cô bé.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Cô bé không giận, cô bé chỉ quá kinh ngạc thôi.
Thứ nhất là không ngờ đám khỉ kia vẫn còn đưa trái cây cho cô bé ăn, xem ra chúng thật sự coi cô bé là khỉ con, mặc dù cô bé cảm thấy thân thể này của mình xinh xắn đáng yêu, chẳng giống khỉ chút nào.
Thứ hai là không ngờ Hứa Tư lại đi giấu những trái cây đó.
Thật ra cô bé có thể cảm nhận được, mức độ để ý của tiểu phản diện này đối với cô bé, dường như có chút... đi chệch đường ray...
