Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2026: Nha Nha
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:18
Đoạn Tư một tay ôm lấy hộ vệ cô trong lòng, Nguyễn Kiệt thật sự không thể chạm vào được nữa.
Dẫu chỉ là cố ý trêu chọc em gái, nhưng thấy cô không chút do dự nép vào lòng người đàn ông khác, anh không khỏi thấy khó chịu trong lòng, bèn bĩu môi thu tay lại, thở dài thườn thượt: "Chao ôi, còn chưa trưởng thành mà đã bênh người ngoài rồi." Sau đó cứ thế lắc đầu lia lịa.
Nguyễn Kiều Kiều làm mặt quỷ với anh, ở trong lòng Đoạn Tư chỉnh lại tóc tai mới chịu chui ra.
Bên này, chờ nhóm Nguyễn Kiều Kiều đi khuất, Nguyễn Trì quay sang nhìn Nguyễn Vĩ và Nha Nha vẫn đang ngồi bệt dưới đất, lạnh giọng ra lệnh: "Lại đây."
Nguyễn Vĩ mím môi, nhìn Nha Nha dưới đất rồi đưa tay kéo người đó dậy, cả hai lủi thủi đi theo sau.
Nguyễn Trì dẫn hai người đi khỏi khu vực khách sạn, dừng lại dưới một bóng cây râm mát.
Đây cũng là lần đầu Nha Nha gặp Nguyễn Trì.
Người đó biết mình có ba người anh trai, nhưng Nguyễn Tuấn và Nguyễn Trì người đó chưa có cơ hội gặp mặt, duy chỉ có Nguyễn Vĩ là người duy nhất người đó có thể tiếp cận đến nay.
Dẫu chưa từng đi học nhưng người đó không hề đần độn.
Suốt dọc đường đi, người đó lờ mờ đoán ra được điều gì đó, ánh mắt nhìn Nguyễn Trì có chút Thiểm Thước.
Ngay khi Nguyễn Trì dừng lại, người đó lập tức lao tới ôm lấy chân anh mà gào khóc t.h.ả.m thiết: "Anh ơi, em là Nha Nha đây, em cũng là con gái của mẹ mà.
Em tìm anh khổ quá anh ơi, anh ơi, hu hu hu..."
Nếu lúc này người ôm chân anh là Nguyễn Kiều Kiều, chắc hẳn Nguyễn Trì đã xót xa đến thắt lòng.
Nhưng đổi lại là Nha Nha, đương sự chẳng những không có cảm giác gì, mà còn thấy có chút buồn nôn, dù nói vậy nghe có hơi cay nghiệt.
Tất cả những gì liên quan đến Liễu Chiêu Đệ đều khiến anh thấy ghê tởm.
Anh cúi đầu nhìn Tiểu Cô Nương đang ôm chân mình, ánh mắt không một chút ấm áp, giọng nói càng Lãnh Băng: "Buông ra."
"Hu hu hu, em không buông đâu.
Anh ơi, em là Nha Nha đây, em mới là con gái của mẹ mà.
Mẹ nói chúng ta mới là anh em thực sự, hu hu, vất vả lắm em mới tìm được anh, em không buông đâu, hu hu..." Ôm c.h.ặ.t lấy chân Nguyễn Trì, Nha Nha c.h.ế.t sống không chịu buông, khóc lóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.
Nguyễn Vĩ biết rõ tính khí của người Nhị Ca này, thấy sắc mặt anh càng lạnh lẽo hơn liền vội vàng tiến lên gỡ tay Nha Nha ra khỏi chân anh rồi đẩy người đó sang một bên.
Nguyễn Trì liếc nhìn cái ống quần đã dính nhơm nhớp, đôi mày chán ghét nhíu lại.
Dẫu ghê tởm vô cùng nhưng anh đã không còn là chàng thiếu niên ngày xưa, gặp chút chuyện là lộ hết cảm xúc ra ngoài không kìm chế nổi.
Anh chỉ lướt nhìn qua một cái rồi dời tầm mắt lên người Nguyễn Vĩ: "Nói cho rõ ràng."
Nguyễn Vĩ nào dám giấu giếm.
Đành phải run rẩy kể hết toàn bộ sự việc trong gần hai năm qua.
Nha Nha tìm thấy anh từ hơn hai năm trước.
Khi ấy, Nguyễn Kiến Đảng và Lưu Tình Vân vừa kết hôn không lâu, tình cảm hai người rất nồng thắm, mặn nồng đến mức tạm thời không chú ý nhiều đến anh.
Cùng lúc đó, cả nhà Lâm Hùng chuyển lên Bắc Đô sống, bà nội Nguyễn cũng đi theo.
Nguyễn Trì và Nguyễn Tuấn cũng đang học đại học tại Bắc Đô, trong nhà có thể nói là không có ai đặc biệt quan tâm đến anh.
Anh lại đang học trung học nội trú, Nha Nha lần theo thông tin Liễu Chiêu Đệ để lại mà tìm thấy anh.
Lúc đầu anh cũng chẳng muốn đoái hoài, lần nào người đó đến anh cũng tỏ thái độ lạnh nhạt.
Nhưng bản thân anh từ nhỏ tính tình so với hai người anh thì có phần ưu nhu quả quyết, cộng thêm lúc đó ở nhà chỉ còn anh và Nguyễn Khánh nên ít nhiều cũng thấy cô đơn.
Nha Nha lại năm lần bảy lượt tìm đến, dần dần anh cũng mủi lòng.
