Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2041: Mỗi Người Một Nỗi Lo
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:20
Nguyễn Kiều Kiều vốn là người dễ mềm lòng nhất với các anh trai.
Thấy Nguyễn Lỗi đột nhiên trầm mặc, cô tò mò liếc nhìn sang thì thấy đôi mắt đượm vẻ ưu phiền của anh.
Tim cô thắt lại, trong đầu lập tức vẽ ra đủ thứ chuyện không hay: "Anh Lỗi, có phải anh đang gặp chuyện gì không?
Hay là anh có nỗi khổ tâm gì khó nói?"
Nguyễn Lỗi quay sang nhìn cô rồi bật cười.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy thật khó hiểu.
Nguyễn Lỗi định đưa tay ra xoa đầu em gái, nhưng tay còn chưa chạm tới thì Đoạn Tư từ phía bên kia đã bước lại, đứng sát bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, nhìn anh bằng ánh mắt bình thản nhưng đầy uy lực.
"Chậc." Lần này Nguyễn Lỗi thật sự thấy buồn phiền.
Em gái càng lớn, giờ đến cả xoa đầu một cái cũng phải nhìn sắc mặt người khác, thật là rầu hết cả người.
Nguyễn Lỗi ngước nhìn cánh cửa phòng bao với góc nghiêng bốn mươi lăm độ, tiếp tục chìm đắm trong nỗi sầu muộn sâu sắc.
Nguyễn Kiều Kiều thấy cái dáng vẻ này của anh có chút "ngứa mắt", không nhịn được bèn đưa chân đá anh một cái.
Nguyễn Lỗi cũng chẳng thèm tránh, cứ thế hứng chịu.
Nguyễn Kiều Kiều đá hai cái thấy vô vị nên lại thôi.
Sau đó, cô khẽ khàng sáp lại gần anh, nhỏ giọng hỏi: "Anh Lỗi, hai người còn làm hòa được không?"
"Chắc là có." Nguyễn Lỗi cũng không dám chắc chắn.
Anh không thể phủ nhận rằng cho đến tận bây giờ anh vẫn còn yêu Dương Diệu, và trong những bản kế hoạch tương lai của anh luôn có hình bóng cô.
Thế nhưng anh không phải là Đoạn Tư.
Thế giới của Đoạn Tư chỉ xoay quanh em gái anh, mọi điểm xuất phát đều là vì cô, và quan trọng nhất là anh ấy có đủ năng lực cũng như vốn liếng để làm điều đó.
Còn trong thế giới của Nguyễn Lỗi có Dương Diệu, nhưng không chỉ có duy nhất mỗi mình cô.
Anh còn có cha mẹ, có bà nội, có em gái và rất nhiều người thân khác.
Đó đều là những người anh muốn bảo vệ, che chở và chăm sóc.
Ngay từ lúc điền nguyện vọng vào đại học, anh đã chọn con đường gian nan nhất.
Đúng như cha mẹ anh từng nói, nếu anh chọn học hệ vừa học vừa làm, sau này tốt nghiệp chắc chắn sẽ có một vị trí vững chắc trong sự nghiệp của nhà họ Nguyễn.
Đó là một lối tắt, cũng là con đường dễ đi nhất.
Nhưng anh có ước mơ của riêng mình.
Anh đã làm trái ý cha mẹ, kiên quyết đi theo đam mê.
Những lời dõng dạc hứa với cha mẹ rằng nhất định sẽ làm nên trò trống vẫn còn văng vẳng bên tai.
Con đường dẫn đến ước mơ và thành công chưa bao giờ trải đầy hoa hồng.
Anh không có bệ đỡ, không có quyền lựa chọn, càng không có vốn liếng để tùy hứng.
Chỉ cần có người tìm đến hợp tác, đó chính là cơ hội quý giá của anh!
Làm sao anh có thể đẩy nó ra xa được?
Và anh cũng không thể làm vậy, bởi anh đã nói rồi, thế giới của anh không thể và cũng không thể chỉ có mỗi mình cô.
Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng mối quan hệ giữa hai người, nếu anh không thành công thì giữa họ sẽ luôn tồn tại một hố sâu ngăn cách khó lòng vượt qua.
Hiện giờ nhà họ Nguyễn đang phát triển rất tốt, nhưng đó là nhìn từ góc độ của Lâm Hùng mà thôi.
Phòng thứ ba của bọn anh, đặc biệt là gia đình anh, hiện tại hoàn toàn phải dựa vào Lâm Hùng để sinh sống.
Mấy năm trước còn trong tình trạng nợ nần, mấy năm nay khá hơn một chút, nhưng cũng chỉ là "một chút" mà thôi.
Anh và anh trai Nguyễn Bác đều đang học đại học, là giai đoạn cực kỳ tốn kém.
Trong khi đó, cha mẹ anh không có nghề nghiệp ổn định, đều nhờ Đại Bá và Đại Bá Nương coi trọng tình thân nên mới sẵn lòng dìu dắt.
Nhưng chuyện họ sẵn lòng giúp đỡ là một chuyện, gia đình anh không thể coi đó là điều hiển nhiên được.
Anh bắt buộc phải thành danh, bắt buộc phải thành công, vì con đường này là do chính anh lựa chọn.
Dương Diệu thì khác.
Từ nhỏ Dương Diệu đã có gia cảnh ưu tú, gia đình cô kinh doanh trong ngành điện ảnh và truyền hình.
Mấy năm trước, anh cả Nguyễn Hạo đã thu mua lại sản nghiệp của nhà bác ruột Dương Diệu, từ đó hai bên vẫn luôn hợp tác với nhau.
