Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2055: Cả Nhà Sum Họp
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:20
Chỉ có Nguyễn Kiến Quốc là tụt lại phía sau vài bước, ánh mắt đầy vẻ phức tạp nhìn mọi người đã bước vào hiên nhà.
Thư Khiết dường như cảm nhận được điều gì, bà quay đầu lại và bắt gặp đôi mắt đỏ quạch của chồng.
Trông Nguyễn Kiến Quốc lúc này chẳng khá hơn Nguyễn Hạo là bao.
Mí mắt sưng húp, đôi mắt chằng chịt tia m.á.u, dưới cằm lởm chởm râu quai nón, nhìn lão như già đi cả chục tuổi.
Lòng Thư Khiết bỗng xót xa.
Bà bước lại gần, chẳng nói lời nào mà nắm lấy tay lão dắt vào nhà.
Trong khi mọi người đang mải chăm sóc Nguyễn Hạo, bà kéo Nguyễn Kiến Quốc vào phòng, vốn định để lão nằm xuống giường nghỉ ngơi thật tốt, nhưng Nguyễn Kiến Quốc lại kéo luôn cả bà vào lòng.
Râu quai nón lởm chởm cọ vào trán khiến bà thấy hơi đau, nhưng Thư Khiết không hề né tránh.
Rồi bà nghe thấy giọng nói khàn đặc gần như không phát ra âm của người đàn ông: "Vợ ơi, chúng mình tái hôn nhé?
Cả nhà mình cứ thế này mãi, có được không?"
"Lúc trước là anh sai rồi, anh sẽ không bao giờ phạm sai lầm như vậy nữa.
Giờ anh mới thực sự hiểu ra, không có gì sánh bằng cái tổ ấm nhỏ bé của chúng ta.
Có em, có anh, có mẹ và ba đứa con...
Anh không thể mất bất kỳ ai trong số mọi người được..."
Nghe giọng nói trầm thấp của Nguyễn Kiến Quốc, hốc mắt Thư Khiết cũng đỏ hoe, nhưng bà vẫn hỏi: "Anh nói anh biết sai rồi, vậy anh có biết điều em quan tâm nhất lúc đó là gì không?"
Việc Nguyễn Kiến Quốc bao bọc cho ba gia đình người em không phải chuyện mới mẻ, nó đã bắt đầu từ khi hai người kết hôn.
Nếu bà thực sự vì chuyện đó mà không sống nổi thì đã ly hôn từ lâu rồi.
Bao nhiêu năm qua bà nhắm mắt làm ngơ là vì thấu hiểu tính cách của lão, kể cả con gái họ bây giờ cũng y đúc như vậy.
Bà tuy không tán thành nhưng chưa đến mức phải ly hôn.
Điều thực sự khiến bà để tâm chính là việc lão giấu giếm bà, còn đề phòng bà, coi bà như người ngoài.
"Anh biết, anh biết mà vợ.
Nhưng anh thật sự không có ý đó, anh chỉ sợ em giận thôi.
Anh chưa bao giờ coi em là người ngoài, em là vợ anh mà, mạng anh còn có thể trao cho em, sao anh có thể coi em là người ngoài được chứ..." Nguyễn Kiến Quốc cuống quýt giải thích, vì sợ nói không rõ nên tay chân múa may liên tục, hận không thể m.ổ b.ụ.n.g tự sát ngay lúc này để chứng minh lòng thành.
Nhìn dáng vẻ ấy của lão, nước mắt Thư Khiết lã chã rơi.
Bà nhìn lão qua làn lệ nhòa, khẽ thốt lên một chữ: "Được."
Nguyễn Kiến Quốc dần bình tâm lại, trong mắt phát ra những tia sáng kỳ lạ.
Nhìn đôi mắt đẫm lệ của vợ, lão cúi đầu định hôn nhẹ lên đó.
Thế nhưng môi còn chưa chạm tới thì ngoài cánh cửa khép hờ đã vang lên giọng của Nguyễn Trì: "Chẳng phải bảo em gọi bố ra ăn cơm sao?
Làm gì mà nãy giờ chẳng thấy động tĩnh gì thế..."
"Nhị Ca..." Nguyễn Kiều Kiều vội vàng gọi nhưng đã không kịp nữa.
Cô chỉ thấy cánh cửa đang khép hờ bị đẩy tung ra.
Trong phòng, Nguyễn Kiến Quốc đang cúi đầu định hôn Thư Khiết, bị tiếng động bất thình lình làm giật mình mà ngẩng đầu lên, rồi bốn mắt nhìn nhau trân trân.
Bắt gặp cảnh thân mật của cha mẹ, Nguyễn Kiều Kiều thấy vô cùng ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.
Thư Khiết đâu còn mặt mũi nào mà gần gũi trước mặt con cái, bà vội vã đẩy mạnh Nguyễn Kiến Quốc ra.
Nào ngờ Nguyễn Kiến Quốc hai ngày nay bôn ba mệt mỏi, lại chẳng còn trẻ trung gì nên bị đẩy lui về sau hai bước, rồi ngồi phịch một cái xuống.
Đầu tiên là chạm vào mép giường, sau đó không giữ được thăng bằng, "bạch" một tiếng ngồi bệt xuống đất.
