Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 207: Sún Răng (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:57
Hiện tại bà hỏi Nguyễn Kiều Kiều: “Cục cưng, đống trái cây trong bếp ở đâu ra thế?”
“Là anh Tư mang từ rừng phía trước về đấy ạ.” Nguyễn Kiều Kiều trả lời, sợ làm Nguyễn Lâm thị sợ nên không dám nói thật.
Nghe vậy, Nguyễn Lâm thị cũng không nghi ngờ, chỉ có chút lo lắng nói: “Tiểu Tư hôm nay cả buổi chiều đều không có nhà, e là lại vào rừng rồi, đứa nhỏ này nói thế nào cũng không chịu nghe, không biết nó cần nhiều tiền thế để làm gì.”
Bà vừa dứt lời thì phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Hứa Tư đang đứng ở cửa, trong tay xách một cái túi. Cậu đi từ cửa sau, xuyên qua bếp vào thẳng buồng trong nên mọi người ở nhà chính không nhìn thấy.
Trên tay cậu xách một cái túi vải bố rất to, căng phồng.
“Cháu về rồi.” Cậu lên tiếng, đôi mắt mong chờ nhìn về phía Nguyễn Kiều Kiều.
“Cái thằng bé này...” Nguyễn Lâm thị quay đầu lại, nhìn thấy cái túi đặt dưới chân cậu, buông Nguyễn Kiều Kiều ra đi tới, xách cái túi lên, nghi hoặc hỏi: “Trong này là cái gì thế?”
“Cây ăn quả.”
“Gì cơ?” Nguyễn Lâm thị nghe không rõ, mở túi vải bố ra, mới thấy bên trong là mấy cây giống cao chừng nửa mét.
“Đây là cây ăn quả à?” Bà ngạc nhiên hỏi Hứa Tư.
Hứa Tư gật đầu, tầm mắt vẫn dán chặt vào Nguyễn Kiều Kiều, như đang chờ đợi sự khẳng định của cô bé.
Nguyễn Lâm thị nhìn cậu lấm lem bùn đất, cũng không biết nên nói gì, dặn dò cậu mau ra ăn cơm rồi bưng bát đi ra ngoài.
Hứa Tư chậm rì rì đi đến trước mặt Nguyễn Kiều Kiều, cẩn thận dè dặt hỏi: “Còn giận không?”
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Cô bé thật sự không giận!
Cô bé chỉ là không biết phải đối mặt với cậu thế nào thôi.
Nhưng nhìn thấy cậu mắt ướt rượt nhìn mình, vừa tủi thân vừa đáng thương, cô bé không nỡ, chủ động nắm lấy tay cậu nói: “Anh Tư, anh mau đi ăn tối đi, bà để phần thức ăn cho anh đấy.”
Lời này chứng tỏ thái độ cô bé đã mềm mỏng trở lại, Hứa Tư đáng lẽ phải vui vẻ.
Nhưng khi cậu nhìn cô bé, sắc mặt lại đột ngột biến đổi.
Chẳng thèm quan tâm tay mình đang bẩn, cậu ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, trong mắt tràn đầy vẻ hung bạo: “Em bị thương.”
Đây không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định. Toàn thân cậu tỏa ra hơi lạnh thấu xương, làm con sói con đang định đi vào cửa sợ đến mức quay đầu bỏ chạy thục mạng, giữa đường còn vấp ngã một cú sấp mặt.
Nguyễn Kiều Kiều cũng biến sắc, lúc này mới nhớ ra bộ dạng xấu xí hiện tại của mình, cô bé kinh hô một tiếng, đẩy tay cậu ra, che miệng mình lại, chỉ lộ ra đôi mắt to ngập nước nhìn cậu.
Vừa che miệng vừa lắc đầu: “Ưm... không sao đâu.”
Sắc mặt Hứa Tư vẫn rất khó coi, hai tay bên người nắm chặt thành nắm đấm. Nhưng vì không muốn biểu lộ sự thô bạo trước mặt cô bé, cậu rũ mắt xuống, che đi vẻ hung dữ trong mắt, rồi xoay người đi ra khỏi phòng.
Nguyễn Kiều Kiều ở phía sau lo lắng dặn với theo: “Anh Tư, cơm của anh ở trong bếp đấy, nhớ ăn nhé.”
Hứa Tư không trả lời.
Cậu đã nghe mấy anh em nhà họ Nguyễn kể lại chuyện hôm nay, sắc mặt càng trầm xuống như sắp nhỏ ra nước. Ngay cả Nguyễn Kiệt nhìn thấy cũng thấy rợn người, nhất thời không dám lên tiếng.
Lúc trời chập choạng tối.
Hứa Tư đi đến chỗ cô bé bị ngã lúc trước. Trong bóng tối, cậu tìm kiếm rất lâu, cuối cùng tìm thấy chiếc răng rơi trong đất, cẩn thận dùng khăn tay gói lại, cất vào trong túi áo, sau đó lại đi một chuyến vào rừng.
Đêm hôm đó, Nguyễn Kiều Kiều đang ngủ mơ màng, nửa tỉnh nửa mê thì nghe thấy nhà bên cạnh truyền đến tiếng la hét t.h.ả.m thiết, hình như có ai đó đang kêu cứu mạng. Cô bé lờ mờ muốn mở mắt, nhưng âm thanh kia lại biến mất.
