Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 214: Mua, Mua, Mua (6)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:59
Quán cơm làm việc nhanh nhẹn, chưa đến hai mươi phút đã lên món. Nguyễn Kiều Kiều vẫn rất buồn ngủ, Nguyễn Lâm thị sợ cô bé bị đói nên dỗ dành: “Ngoan nào, đừng ngủ vội, ăn cơm xong rồi hẵng ngủ.”
“Lát nữa có thể qua chỗ con ngủ một lát.” Đỗ Thanh nói.
“Thôi không cần đâu, thời tiết bây giờ cũng không lạnh, lát nữa còn phải lên thành phố xem nội thất, ngủ trên đường đi cũng được.” Nguyễn Kiến Quốc nói, anh không đặt Nguyễn Kiều Kiều xuống, Nguyễn Lâm thị xin chủ quán cái thìa, bưng bát định đút cho cô bé.
Nguyễn Kiều Kiều cố gắng mở to mắt, không muốn để mọi người vì mình mà ăn cơm không ngon, cô bé trèo xuống khỏi lòng Nguyễn Kiến Quốc, ngồi xuống cạnh Hứa Tư, nói với Nguyễn Lâm thị: “Bà nội ăn đi, Kiều Kiều tự ăn được ạ.”
“Vậy được rồi, lát nữa lên xe bà lại ôm cháu ngủ.” Nguyễn Lâm thị nói, không ép buộc đút cho cô bé nữa.
Bốn món ăn, chủ quán rất thật thà, lượng thức ăn rất đầy đặn.
Chẳng qua Nguyễn Lâm thị vẫn cảm thấy đắt. Nguyễn Kiều Kiều nghe bà lẩm bẩm, lại quay đầu nhìn những người khác đang ăn trong quán. Hôm nay có lẽ quán buôn bán khá khẩm, ngoài bàn của họ ra còn có hai bàn nữa gọi món mặn, còn lại đều là ăn mì sợi hoặc cháo trắng ăn kèm dưa muối.
Cô bé để ý một chút, lúc tính tiền, cho dù chỉ gọi hai món thì cũng hết hơn một đồng.
Còn có một bàn ăn hết hơn năm đồng, trong khi trên bàn họ chỉ nhiều hơn bàn mình một đĩa cá.
Nguyễn Kiều Kiều đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Hứa Tư mỗi lần săn được con mồi đều nhờ Nguyễn Kiến Quốc đi bán. Vì không thể bán quá công khai nên chỉ có thể bán giá rẻ, thậm chí còn rẻ hơn giá thịt ngoài chợ, điều này thật sự quá lãng phí. Nếu... nếu nhà họ tự mở quán cơm thì sao?
Như vậy có phải tốt hơn không?
Cô bé cố gắng nhớ lại xem trong ký ức thì nhà họ Nguyễn làm giàu bằng nghề gì, nhưng nghĩ mãi không ra, chỉ nhớ là đầu những năm 90 họ mới bắt đầu phất lên...
Ăn cơm xong, thấy Nguyễn Kiến Quốc đi tính tiền, cô bé giơ tay đòi anh bế, Nguyễn Kiến Quốc liền bế cô bé cùng đi ra quầy.
Người tính tiền là một cô gái nhỏ, khoảng 17-18 tuổi, người bận rộn ở phía trước chắc là mẹ cô ấy, dung mạo hai người khá giống nhau.
“Anh trai, tổng cộng hết hai đồng bảy hào năm xu, thu của anh hai đồng bảy thôi, ăn xong lần sau lại đến nhé.” Giọng cô gái ngọt ngào, khéo ăn nói, lại còn bớt cho số lẻ, rất biết cách buôn bán.
Nguyễn Kiến Quốc không phải người ham rẻ, nhưng cách làm của cô gái khiến anh thấy khá thoải mái, cười gật đầu, sảng khoái trả tiền.
“Bố.” Ra khỏi quán cơm, Nguyễn Kiều Kiều ôm cổ Nguyễn Kiến Quốc hỏi: “Con mồi của anh Tư bố bán đi đâu thế? Có bán cho mấy quán cơm kiểu này không ạ?”
“Không.” Nguyễn Kiến Quốc lắc đầu.
Mỗi lần anh lên trấn đều là buổi sáng, đi vội vàng rồi lại phải về gấp, thường là bán buôn luôn cho người khác, nên không được giá cao.
Anh nghi hoặc nhìn con gái trong lòng: “Kiều Kiều hỏi cái này làm gì?”
“Con tò mò thôi ạ.” Nguyễn Kiều Kiều cười, lộ ra cái miệng nhỏ sún răng, vừa đáng yêu vừa buồn cười. Nguyễn Kiến Quốc cũng cười, ấn nhẹ vào trán cô bé, vừa định nói gì thì nghe thấy Nguyễn Kiều Kiều nói tiếp: “Bố ơi, đồ ăn ở quán này còn không ngon bằng thím và bà nội nấu, thịt cũng đắt nữa.”
“Ái chà, cái miệng nhỏ của cô nương này hôm nay bôi mật hay sao thế? Ha ha ha...” Đỗ Thanh đi từ phía sau tới, cười nói.
Nguyễn Kiều Kiều ghé vào vai Nguyễn Kiến Quốc, nghiêm túc trả lời: “Không phải đâu ạ, Kiều Kiều cảm thấy nếu thím và bà nội cũng mở quán cơm, chắc chắn sẽ bán đắt hàng hơn ở đây nhiều! Hơn nữa nhà mình ăn thịt cũng không cần phải mua mà!”
