Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2214: Lật Xe Xuống Vực
Cập nhật lúc: 16/01/2026 06:23
Xe nhà họ Nguyễn, trừ những chiếc dùng chung ra thì xe riêng nào cũng có sẵn vật dụng dành riêng cho Nguyễn Kiều Kiều, ví như chăn nhỏ, đồ ăn vặt.
Xe của Nguyễn Hạo cũng không ngoại lệ.
Nguyễn Kiều Kiều dùng đầu ngón tay day day thái dương đang căng nhức, lắc đầu: "Em không ngủ được.
Anh cả, anh Trăn liệu có..." Những lời phía sau cô không thốt ra nổi, chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi là cô đã muốn khóc rồi.
Nguyễn Hạo là người biết rõ sự thật, anh không biết nên trả lời em gái thế nào, chỉ đành đưa tay xoa đầu cô lần nữa.
Lúc về đến nhà đã hơn bốn giờ sáng.
Nhà họ Nguyễn tối om không ánh đèn, ngược lại bên nhà họ Lục thì đèn đuốc sáng trưng nhưng trong nhà chẳng có một bóng người.
Nguyễn Kiều Kiều đứng giữa phòng khách gọi mấy tiếng, rồi lại lên lầu tìm một vòng trong phòng Lục Trăn mà vẫn không thấy bóng dáng Lục Mông đâu, nhất thời hoảng hốt.
Nguyễn Kiều Kiều gọi tên Lục Mông hết lần này đến lần khác, giọng nói đã bắt đầu nghẹn ngào.
Lục Trăn vừa mới xảy ra chuyện mà Lục Mông đã mất tích, họ làm sao ăn nói với Lục Trăn đây!
"Ở đây này, đừng gào nữa!"
"Ao u...
ao u..."
Trong lúc Nguyễn Kiều Kiều đang cuống cuồng thì ngoài cửa đột nhiên vang lên hai loại âm thanh.
Cô vừa quay đầu lại đã thấy hai con sói và hai con người đang đứng ở cửa.
Nhục Nhục và Tiểu Tuyết đứng chắn phía trước, Lục Mông đứng giữa, còn phía sau cùng là Thẩm Đình, vẫn cái bộ dạng chán ghét cô đến tận cùng như mọi khi.
Nguyễn Kiều Kiều đỏ hoe mắt, thật sự muốn phát điên vì lo lắng.
Cô chạy nhào tới giữ lấy Lục Mông: "Tiểu Mông, dọa c.h.ế.t chị rồi, chị cứ tưởng em mất tích, em..."
Lời còn chưa dứt, sắc mặt cô đã trở nên khó coi, cô buông cậu bé ra rồi lùi lại một bước, một tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn xạ, tựa nửa người vào lòng Nguyễn Hạo.
Nguyễn Hạo đỡ lấy em gái, ánh mắt đầy lo lắng: "Kiều Kiều?"
Thẩm Đình cũng nhíu mày nhìn cô.
"Không sao, không sao, chỉ là do lúc nãy em chạy nhanh quá nên mắt hơi sầm lại thôi." Nguyễn Kiều Kiều xua tay giải thích.
"Thế thì cô cũng yếu quá rồi đấy." Thẩm Đình bồi thêm một câu.
Nếu là bình thường, Nguyễn Kiều Kiều chắc chắn sẽ không ngần ngại mà đốp chát lại ngay, nhưng giờ cô thực sự không còn tâm trạng.
Cô cúi xuống nhìn Lục Mông đang chớp mắt nhìn mình, lần này không dám chạm vào cậu bé nữa, chỉ dịu dàng hỏi: "Tiểu Mông, đi với chị sang nhà nhé, được không?"
Tiểu Mông ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, khẽ cười bẽn lẽn rồi gật đầu lia lịa.
Nguyễn Kiều Kiều lại ngẩng lên nhìn Thẩm Đình, chân thành nói: "Cảm ơn anh."
Tất cả bọn họ đều đã quên mất Lục Mông, may mà còn có Thẩm Đình để mắt tới cậu bé, bằng không nếu thằng bé thực sự xảy ra chuyện gì, dù là người nhà họ Nguyễn hay nhà họ Lục cũng sẽ phải hối hận đến c.h.ế.t.
"Phiền phức." Thẩm Đình buông một câu rồi xoay người vẫy vẫy tay: "Đi đây."
Sau khi Thẩm Đình đi khuất, Nguyễn Kiều Kiều hỏi Lục Mông: "Tiểu Mông, em ăn cơm chưa?"
Lục Mông gật đầu, ánh mắt khao khát nhìn bàn tay nhỏ của cô, rất muốn được cô nắm tay lần nữa.
Nhưng cậu bé biết cô chạm vào mình sẽ không thoải mái nên đành nén lại sự khao khát đó, trả lời: "Em ăn rồi, em ăn ở nhà ông Thẩm ạ."
Lúc cậu nhóc nói chuyện, đôi mắt to cứ chớp chớp, lại là con lai nên ngũ quan vô cùng xinh đẹp.
Nhìn cậu bé ngoan ngoãn thế này, Nguyễn Kiều Kiều lại không kìm được mà nhớ tới Lục Trăn.
Lòng đau thắt lại, cô không kìm lòng được mà đưa tay xoa xoa đầu cậu bé, nhưng vừa kịp phản ứng đã rụt tay lại ngay.
Chỉ một cái chạm đó thôi cũng đủ để Lục Mông nở nụ cười mãn nguyện, trông càng thêm đáng yêu.
Cậu bé nhìn Nguyễn Kiều Kiều với ánh mắt như nhìn bảo bối yêu quý nhất trần đời của mình, khiến Nguyễn Hạo đứng bên cạnh không khỏi liếc nhìn cậu nhóc thêm vài lần.
---
