Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 218: Mua, Mua, Mua (10)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:59
Cuối cùng Nguyễn Lâm thị chốt mua thêm một tấm nệm lò xo cao su và một chiếc tủ đầu giường chạm khắc hoa văn, tốn gần 300 đồng.
Tuy nhiên những thứ này tạm thời chưa thể mang về. Nguyễn Lâm thị lại sợ đồ tốt bị người khác đặt mất nên trả tiền đặt cọc trước, đợi đến khi cửa sổ nhà lầu lắp xong xuôi sẽ bảo họ chuyển tới.
Lúc ra về, cô nhân viên nhiệt tình tiễn ra tận cửa. Phía sau, mấy cô nhân viên lúc trước không chịu lên tiếp đón giờ phút này ruột gan đều xanh mét vì hối hận.
Nguyễn Lâm thị nhìn cả tầng lầu toàn đồ tốt, hận không thể khuân hết về cho Nguyễn Kiều Kiều, ngặt nỗi tiền mặt mang theo không nhiều, đồ bà cất giấu lại chưa bán được ngay, chỉ đành tiếc nuối rời đi.
Xuống đến tầng một, chuẩn bị ra khỏi cửa hàng nội thất thì gặp người quen.
“Ơ, Kiến Quốc.” Từ xa, Lục Chí Uy đứng trước một quầy hàng vẫy tay chào Nguyễn Kiến Quốc, bên cạnh còn có Lục Trân.
“Chí Uy.” Nguyễn Kiến Quốc ngạc nhiên nhìn anh ta: “Cậu ở đây làm gì thế?”
“Bạn tôi mở quán rượu, tôi qua chọn chút đồ, còn cậu? Đưa bác gái đi chọn nội thất à?” Lục Chí Uy cười chào hỏi Nguyễn Lâm thị, nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều lại giơ tay xoa đầu cô bé: “Kiều Kiều không nhận ra chú à?”
“...” Nguyễn Kiều Kiều bi ai nghĩ, sao đi đến đâu cũng gặp người quen thế này?
“Con bé này, mau chào chú đi con.” Nguyễn Kiến Quốc liếc nhìn Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy che miệng chào người lớn càng bất lịch sự hơn, đành bất đắc dĩ lí nhí gọi một tiếng: “Cháu chào chú Lục, chào anh Lục.”
“Răng em gái làm sao thế kia?” Lục Trân liếc mắt một cái là nhận ra ngay điểm bất thường của Nguyễn Kiều Kiều, tò mò hỏi.
Đúng là chuyện nào không muốn nhắc thì lại cứ bị khơi ra, không thể coi như không nhìn thấy được à?!
Nguyễn Kiều Kiều bi phẫn lườm Lục Trân một cái, sống c.h.ế.t không chịu mở miệng nữa. Nguyễn Kiến Quốc cười ha ha: “Không có gì đâu, đang thay răng ấy mà.”
“Răng cửa cũng thay hả?” Lục Trân còn cố đ.â.m thêm một nhát dao.
“...” Nguyễn Kiều Kiều: Xin lỗi, câu này không tiếp được.
Có lẽ nhìn ra sự bối rối của Nguyễn Kiều Kiều, Lục Chí Uy vỗ đầu con trai, bảo cậu bé đừng tò mò chuyện đó nữa, quay sang hỏi Nguyễn Kiến Quốc mua những gì. Biết được giá cả, thấy không bị người ta c.h.é.m giá, lúc này mới chuyển chủ đề.
Trong khi Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy nói chuyện, Lục Trân móc từ trong túi ra một gói kẹo bọc giấy vàng đưa cho Nguyễn Kiều Kiều: “Em gái ăn kẹo đi, ngon lắm, đây là kẹo sô-cô-la lần trước anh kể với em đấy.”
Lục Trân từ nhỏ gia cảnh giàu có, tính tình lại hào phóng, lại thích cô em gái nhỏ của Nguyễn Kiệt nên rất rộng rãi bốc một nắm kẹo đưa cho Nguyễn Kiều Kiều.
Thấy bên cạnh cô bé còn có một cậu bé đứng đó, ánh mắt tuy không thân thiện lắm nhưng cậu vẫn chìa một ít qua: “Cậu muốn ăn không?”
Hứa Tư tự nhiên là không cần, cậu còn muốn hất tay cậu ta ra, nhưng cậu không dám, sợ Nguyễn Kiều Kiều sẽ giận, chỉ đành ấm ức nhìn Nguyễn Kiều Kiều nhận lấy kẹo, còn ngọt ngào cảm ơn cái tên giống đực đáng ghét kia!
Nhìn Nguyễn Kiều Kiều bóc giấy gói kẹo, lộ ra viên kẹo màu đen bên trong, Hứa Tư trừng mắt, chỉ cảm thấy thứ đen thui này chắc chắn chẳng ngon lành gì!
“Anh Tư ăn đi.” Nguyễn Kiều Kiều biết rõ tính nết của tiểu phản diện này, bèn đưa viên sô-cô-la đầu tiên đến trước miệng Hứa Tư.
“...” Hứa Tư.
Nhíu mày ăn thử, ưm... đắng... quả nhiên không ngon... Nhưng rồi mày cậu giãn ra, bĩu môi, biểu cảm rất miễn cưỡng thừa nhận, viên kẹo đen thui này cũng tạm được.
