Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 222: Bình Giấm Lớn, Bình Giấm Nhỏ (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:00
Ngày hôm sau là thứ bảy.
Theo thói quen mọi khi, ba anh em Nguyễn Hạo, Nguyễn Tuấn, Nguyễn Bác đáng lẽ phải về từ tối thứ sáu, nhưng hôm qua không thấy đâu. Tối qua Nguyễn Lâm thị cũng bận rộn nên quên khuấy mất chuyện này, sáng sớm nay dậy mới cảm thấy không đúng.
Bà đang nấu cơm sáng trong bếp, mấy đứa cháu đang vây quanh trêu chọc Thịt Thịt, trong lòng đang thầm lo lắng thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi của Đại đội trưởng Ngô Quốc Khánh.
“Thím ơi, thím ơi, Kiến Quốc có nhà không? Có phiếu gửi đồ và thư của nhà thím này, mau ra xem đi...”
Thư? Phiếu gửi đồ?
Nguyễn Kiệt đang trêu sói con mắt sáng rực lên, vứt cái que trong tay xuống, quay người chạy vội ra ngoài. Cả nhà họ Nguyễn chỉ có thể nhận được thư và bưu kiện từ một người, chắc chắn là mẹ cậu gửi về!
Nguyễn Lâm thị cũng vội vàng lau tay vào tạp dề, bước nhanh ra ngoài.
“Chú Ngô.” Nguyễn Kiệt nhảy cẫng lên xem thư và bưu kiện trên tay ông. Dù bình thường luôn miệng nói giận Thư Khiết, nhưng thật sự đến lúc này, cậu xúc động hơn bất kỳ ai: “Là mẹ cháu gửi thư về ạ? Phải không chú??”
Ngô Quốc Khánh cười lớn vỗ đầu cậu, trả lời: “Phải đấy. Gửi từ Bắc Kinh về, nhìn chữ viết cũng giống chữ mẹ cháu, chắc không sai đâu.”
Vì Thư Khiết là trí thức, viết chữ rất đẹp, lại là giáo viên, trước kia trong đội cần sao chép văn kiện gì đều nhờ cô giúp, lâu dần, Ngô Quốc Khánh cũng nhận ra chữ của cô.
Nhìn thấy thư từ này, ông cũng thấy mừng cho họ. Ông biết mà, ông không nhìn lầm người, cuộc hôn nhân này ban đầu cũng là do ông làm mai mà!
“Bố cháu đâu?” Ông hỏi.
“Bố nó sáng sớm đã lên trấn rồi, trưa mới về.” Nguyễn Lâm thị từ trong nhà đi ra nói, thấy Nguyễn Kiệt nhảy nhót không yên, bà liền bảo: “Chú cứ đưa thư cho nó là được.”
“Vậy được, đây là thư, đây là phiếu gửi bưu kiện, chắc là Thư Khiết gửi đồ gì đó về cho mọi người, cần mọi người ra bưu điện lấy.” Ngô Quốc Khánh trịnh trọng giao thư và phiếu cho Nguyễn Kiệt: “Cầm cho kỹ, đừng làm mất đấy.”
Nguyễn Kiệt gật đầu lia lịa, không kịp chờ đợi nhìn phong bì thư. Thấy bên trên quả nhiên là nét chữ của Thư Khiết, mắt cậu đỏ hoe, ôm chặt lá thư vào ngực, nức nở nói với Nguyễn Lâm thị: “Bà nội, là thư của mẹ! Thật sự là mẹ!”
“Nhìn cái tiền đồ của cháu kìa, có gì mà xúc động thế, thằng con trai lớn tồng ngồng rồi còn khóc, có xấu hổ không!” Nguyễn Lâm thị có chút hụt hẫng, mắng yêu.
Quay đầu nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều đang dụi mắt, đứng ở ngưỡng cửa buồng trong, ngơ ngác nhìn họ, bà lập tức ra hiệu cho Nguyễn Kiệt. Nhưng Nguyễn Kiệt vui quá hóa rồ, không để ý đến ánh mắt của bà, hưng phấn cầm lá thư lao đến trước mặt Nguyễn Kiều Kiều.
“Em gái nhìn này, đây là thư của mẹ! Là thư mẹ gửi! Mẹ còn nhớ chúng ta, mẹ không bỏ rơi chúng ta! Mẹ sắp về rồi!” Cậu nói năng lộn xộn vì quá phấn khích.
“Được rồi, chưa xem thư đã gào lên rồi, tránh ra một bên đi.” Nguyễn Lâm thị kéo cậu ra, cúi xuống bế Nguyễn Kiều Kiều lên, thơm vào má cô bé: “Kiều Kiều dậy rồi à, bà đưa cháu đi rửa mặt đ.á.n.h răng nhé.”
“Bà nội...” Nguyễn Kiệt có chút tủi thân nhìn theo bóng lưng bà.
Bên cạnh, Nguyễn Thỉ kéo tay áo cậu, lắc đầu với cậu. Có lẽ đã trải qua chuyện ly hôn của Nguyễn Kiến Đảng và Liễu Chiêu Đệ, Nguyễn Thỉ hiện tại rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác.
Cậu cảm nhận rõ ràng, bà nội đang từ chối tiếp nhận bất kỳ thông tin nào về bác gái cả...
Đúng vậy.
Nguyễn Lâm thị cảm thấy khó chịu, rất khó chịu.
