Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2306: Chương 2306
Cập nhật lúc: 22/01/2026 02:07
Khóc lớn đến mức này mà bên kia chẳng có lấy một chút phản ứng, đủ thấy họ đang "nhập tâm" đến nhường nào.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Kiều Kiều đỏ lựng như m.ô.n.g khỉ, cô cúi gầm mặt, quay người kéo Đoạn Tư chạy vội về phòng.
Tiểu Thổ Đậu trong lúc này đã tựa vào vai Đoạn Tư ngủ thiếp đi, đôi tay nhỏ vẫn còn bấu víu lấy dái tai phải của anh mà vân vê.
Lúc Nguyễn Kiều Kiều bảo anh đặt cậu nhóc xuống giường, nhóc con vẫn không chịu, hừ hừ một tiếng, bàn tay nhỏ siết c.h.ặ.t không chịu buông.
Đoạn Tư dù nhíu mày, lộ vẻ mất kiên nhẫn rõ rệt, nhưng cũng không cưỡng ép gỡ nhóc con ra khỏi người mình.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn cảnh đó không nhịn được mà bật cười.
Ánh mắt Đoạn Tư nhìn cô như muốn hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều ghé sát lại, khẽ mổ một cái lên môi anh.
Ánh mắt Đoạn Tư bắt đầu trở nên nóng rực.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn sâu vào đôi mắt nồng cháy ấy, khẽ nói: "Anh Tư, sau này anh nhất định sẽ là một người cha tốt."
Đoạn Tư vốn dĩ có tính cách cô độc, ở nhà ngoại trừ cô ra, anh không hề có những cử động thân mật với bất kỳ ai khác.
Ngay cả với bọn Nguyễn Lỗi cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh cũng chưa bao giờ khoác vai bá cổ.
Trước đây anh luôn tỏ ra rất ghét Tiểu Thổ Đậu, giờ cậu nhóc đã hơn ba tuổi mà anh cũng chưa bao giờ bế.
Hành động thường thấy nhất của anh là xách cổ áo sau của nhóc con rồi nhấc ra khỏi lòng cô.
Vừa nãy nhìn thấy Tiểu Thổ Đậu ngủ say trong lòng anh, cô thực sự rất ngạc nhiên.
Đặc biệt là khi thấy anh dù đang nhíu mày vẫn không cưỡng ép gạt nhóc con ra, cô bỗng cảm thấy anh Tư của mình thực sự rất ấm áp, sau này chắc chắn sẽ là một người cha tuyệt vời!
Đoạn Tư chẳng mấy hứng thú với việc làm "người cha tốt", anh không gỡ Tiểu Thổ Đậu ra chẳng qua là vì không muốn làm ồn đến Nguyễn Kiều Kiều.
Thời gian qua cô bị anh giày vò khá nhiều, ngủ không đủ giấc.
Hôm nay tuy anh lặn lội chạy đến đây, nhưng mục đích chính cũng chỉ là muốn được ôm cô ngủ một giấc thật ngon.
Bây giờ tự nhiên lòi ra một nhóc con cản trở, nếu không phải sợ vứt ra ngoài nó sẽ c.h.ế.t rét thì anh thực sự muốn ném phăng nó qua cửa sổ cho rảnh nợ.
Nguyễn Kiều Kiều giúp Đoạn Tư cởi áo khoác, đóng cửa sổ lại rồi cả hai cùng leo lên giường.
Tiểu Thổ Đậu nằm một lúc lâu mới chịu rời khỏi người Đoạn Tư.
Anh lập tức đẩy cậu nhóc xuống góc giường, lấy một chiếc gối nhét vào lòng nhóc con.
Thấy nhóc con dù đang nhắm mắt nhưng vẫn mếu máo như sắp khóc, ánh mắt anh khựng lại, rồi vươn tay vỗ nhẹ lên vai cậu nhóc như đang thử nghiệm.
Cảm nhận được sự vỗ về, đôi môi mếu máo của Tiểu Thổ Đậu dần giãn ra, cậu nhóc ôm c.h.ặ.t chiếc gối rồi lại ngủ say sưa.
Đoạn Tư suy nghĩ một chút rồi lại bò dậy xuống giường.
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc nhìn anh mở cửa phòng đi ra ngoài.
Cô muốn hỏi anh ra ngoài làm gì, nếu là đi vệ sinh thì trong phòng có sẵn cơ mà, nhưng sợ làm Tiểu Thổ Đậu thức giấc nên cô chỉ đành chống tay nằm nhìn theo.
Khoảng một phút sau, Đoạn Tư mang theo một chiếc gối ôm dài bước vào.
Anh đặt chiếc gối nằm ngang giữa cô và Tiểu Thổ Đậu, giống như cái "ranh giới" thời còn đi học, ngăn cách họ và nhóc con thành hai thế giới riêng biệt.
"..." Nguyễn Kiều Kiều ôm mặt cạn lời.
Đến lúc này Đoạn Tư mới nằm xuống cạnh cô, kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cô: "Ngủ đi em."
Nguyễn Kiều Kiều rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, chỉ cần ngẩng đầu là có thể hôn được cằm anh.
Cô ngước nhìn Đoạn Tư, dù ở góc nhìn "tử thần" này thì anh vẫn đẹp trai đến nao lòng.
Cô không kìm được mà ghé môi nhỏ lại gặm lấy gặm để mấy cái.
"Đừng có chọc anh." Đoạn Tư giữ c.h.ặ.t thân hình đang ngọ nguậy trong lòng, giọng nói đầy kìm nén: "Anh sẽ không nhịn nổi đâu."
Nguyễn Kiều Kiều đỏ mặt, vùi đầu vào n.g.ự.c anh, ngoan ngoãn không dám nhúc nhích nữa.
