Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2335: Chương 2335
Cập nhật lúc: 22/01/2026 02:10
Cô liếc nhìn về phía bếp, thấy không có ai đi ra mới sà vào lòng Đoạn Tư, ngẩng cái đầu nhỏ lên, dùng bộ dạng "em đều vì anh mà nghĩ" nói: "Anh Tư, em làm thế này là vì nghĩ cho anh đấy chứ.
Anh thử nghĩ xem, nếu em thực sự mua hết quà cho anh, ba mà biết được thì có tha cho anh không?
E là những người khác cũng sẽ thấy không vui cho mà xem."
Đoạn Tư thuận thế vòng tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên một chút rồi c.ắ.n nhẹ vào cái mũi nhỏ của cô: "Em lừa anh!"
"Không có mà, anh Tư, em thực sự là vì nghĩ cho anh." Nguyễn Kiều Kiều chẳng thèm để ý đến cái mũi đang đau, chớp chớp đôi mắt to tròn: "Anh nhìn vào mắt em xem, thấy gì không?
Toàn là sự chân thành đấy ạ!"
"Đồ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ!" Đoạn Tư lại c.ắ.n nhẹ vào đôi môi nhỏ của cô.
Vốn dĩ chỉ định hôn một cái thôi, nhưng vừa chạm vào đã chẳng nỡ buông ra.
Trong bếp vừa nấu xong một món, Dương Tiệm định bưng ra, vừa mới bước một chân ra ngoài đã thấy ngay cảnh tượng này.
Cái chân đang bước dở bỗng khựng lại giữa không trung.
Mối quan hệ của Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư thì cô đã biết từ nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy hai người thân mật đến nhường này.
Một lớn một nhỏ, một tuấn tú một xinh đẹp, chẳng còn khung cảnh nào hài hòa hơn thế, thực sự khiến người ta nhìn vào mà thấy mát lòng mát dạ.
Cô vừa không nỡ lại vừa ngại đi ra phá ngang, nên đành đứng c.h.ế.t trân ở cửa.
Một lát sau, Nguyễn Lỗi thấy cô mãi không ra bèn tò mò đi tới xem thử.
Cái nhìn này của anh khác hẳn với Dương Tiệm, chỉ thấy ngứa mắt vô cùng.
Ý nghĩ duy nhất trong đầu anh lúc này là lao lên tách hai người kia ra, nhưng lại bị Dương Tiệm đứng bên cạnh véo cho một phát: "Có biết nhìn nhận tình hình không hả!"
"Suỵt...
Sao em vẫn bạo lực thế nhỉ." Nguyễn Lỗi xuýt xoa, ôm lấy bên hông vừa bị véo đau.
"Thì sao nào?" Dương Tiệm trợn mắt.
Nguyễn Lỗi cười: "Không sao cả, ai bảo em là vợ anh chứ, anh thích được vợ véo."
"Phi!
Đồ mặt dày!
Ai là vợ anh cơ chứ." Dương Tiệm đỏ mặt, lí nhí mắng.
"Tất nhiên là em rồi, ngoài em ra không còn ai khác, từ đầu đến cuối chỉ có mình em thôi." Nguyễn Lỗi khẳng định.
Mặt Dương Tiệm càng đỏ hơn, đôi mắt đảo liên hồi nhưng không còn phản bác lại lời nào nữa.
Một đôi ở phòng khách, một đôi ở cửa bếp, cả thảy đều đang tỏa ra bong bóng hồng phấn.
Người độc thân duy nhất đứng bên cạnh bếp gas cứ ngỡ đây đã là sự t.r.a t.ấ.n lớn nhất rồi.
Kết quả là đến lúc ăn cơm, nhìn hai cặp đôi tình tứ trước mặt, Dương Hồng mới hiểu thế nào gọi là "cẩu độc thân" đích thực!
Sau bữa ăn, khi Nguyễn Kiều Kiều đề nghị đi xem phim, cậu ta rất biết điều mà ở lại, lấy cớ là còn việc phải làm chứ không theo sau để tự hành hạ bản thân thêm nữa.
Sắp đến đêm giao thừa, phần lớn mọi người đều đã được nghỉ, rạp chiếu phim cơ hồ suất nào cũng chật kín người.
Tuy nhiên nhờ Dương Tiệm đi "cửa sau", bốn người vẫn xem liền được hai bộ phim.
Xem xong suất cuối cùng đã là hơn mười một giờ đêm.
Nguyễn Kiều Kiều vừa ra khỏi rạp đã ngáp ngắn ngáp dài liên tục.
Đoạn Tư nửa ôm nửa dìu cô đi về phía bãi đỗ xe.
Vừa mới lên xe, cô đã nhắm nghiền mắt lại.
Đoạn Tư lấy chiếc chăn mỏng dự phòng trên xe đắp lên người cô, thắt dây an toàn cẩn thận.
Vừa định khởi động xe, anh sực nhớ ra điều gì đó, bèn liếc nhìn qua gương chiếu hậu.
Thấy Nguyễn Lỗi và Dương Tiệm ở ghế sau đang mải mê nói chuyện nhỏ to không chú ý đến mình, anh mới lấy chiếc cặp công văn mà Nguyễn Kiều Kiều nhét bao lì xì lúc trước ra, rút xấp tiền trong đó, rồi đếm từ ví của mình mười tờ tiền khác tráo vào.
"Có chuyện gì thế?" Nguyễn Lỗi ngồi ghế sau thấy anh cứ cúi đầu mãi không lái xe, bèn lên tiếng hỏi.
