Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 229: Bình Giấm Lớn, Bình Giấm Nhỏ (9)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:02
“Giống em mà gọi là béo á?” Nguyễn Thỉ châm chọc.
Tiểu mập mạp xù lông: “Anh! Em đây không phải béo! Là tráng kiện! Tráng kiện hiểu không!”
“Rõ ràng là béo, nhìn đống thịt bên hông em kìa.” Nguyễn Phong véo một ngấn thịt bên sườn em trai, cười thành tiếng.
Những người khác thấy vậy cũng cười theo.
Tiểu mập mạp tức đến đỏ cả mặt.
Nguyễn Kiến Quốc cũng cười hai tiếng, thấy đứa cháu nhỏ sắp xù lông thật rồi mới chuyển chủ đề: “Ừ, đúng là đẹp thật, ngày mai chúng ta lên trấn, mặc mấy bộ quần áo đẹp này chụp ảnh, gửi cho mẹ cháu xem!”
“Cháu muốn đi đôi giày này chụp.” Nguyễn Khánh thích mê đôi giày da nhỏ màu đỏ.
“Cái này không được, nóng chân lắm.” Nguyễn Lâm thị nói, lấy ra một đôi xăng đan da màu hồng: “Đi đôi này mới hợp.”
Có lẽ lúc Thư Khiết gửi những thứ này về, thời tiết chưa nóng như bây giờ nên gửi toàn quần áo dài tay mùa xuân. Mấy thứ này đi đường ròng rã gần một tháng, đến tay họ thì đã qua mùa mất rồi.
Cũng may Thư Khiết rất thương Nguyễn Kiều Kiều nên còn gửi kèm cả váy và xăng đan, mặc bây giờ là vừa đẹp.
Chỉ là những người khác không may mắn như vậy, đành phải cất quần áo mới đi, đợi đến mùa thu hoặc hôm nào trời trở lạnh mới mặc được.
Nguyễn Lâm thị bảo mấy đứa cháu mang quần áo của bố mẹ chúng về cất, sau đó quay lại cất đồ của Nguyễn Kiều Kiều rồi mới đi lo cơm trưa cho cả nhà.
Ăn trưa xong.
Nguyễn Kiều Kiều lại bắt đầu buồn ngủ rũ rượi như thường lệ.
Mấy cậu con trai chẳng ai thích ngủ trưa, ăn xong liền chạy tót đi chơi. Ba anh lớn học cấp ba thì ở trong phòng đọc sách, chỉ còn Nguyễn Kiều Kiều nằm trên ghế bập bênh ở nhà chính, nghe tiếng ve kêu mà mơ màng sắp ngủ. Hứa Tư ngồi trên ghế bên cạnh, chống cằm quạt cho cô bé.
Dưới gầm ghế bập bênh, Thịt Thịt vẫy cái đuôi nhỏ, nhàn nhã gặm cục xương thừa bữa trưa.
“Anh Tư.” Nguyễn Kiều Kiều gọi khẽ, sợ cậu mỏi tay nên đưa tay chặn cánh tay đang quạt của cậu lại: “Đừng quạt nữa, em không nóng lắm đâu.”
“Không mỏi.” Hứa Tư nói, nhẹ nhàng gạt tay cô bé ra, tiếp tục quạt, dỗ dành: “Em ngủ đi.”
Nguyễn Kiều Kiều mím môi, biết không nói lại cậu đành mặc kệ, nhắm mắt lại tiếp tục nuôi giấc ngủ.
Trong khi đó, ở buồng trong, Nguyễn Lâm thị ăn xong liền gọi riêng Nguyễn Kiến Quốc vào phòng, còn đóng cửa lại.
Nguyễn Kiến Quốc nghi hoặc nhìn Nguyễn Lâm thị lôi từ khe tường đầu giường ra một cái hộp sắt, đặt trước mặt anh.
“Mẹ, mẹ làm gì thế?” Anh khó hiểu hỏi, rồi cũng ngồi xổm xuống theo bà.
Nguyễn Lâm thị không trả lời, mở nắp hộp, thò tay vào bới, lấy ra vài món đồ linh tinh, bới gần đến đáy mới lấy ra một vật được bọc trong vải đỏ.
Nguyễn Lâm thị nhìn Nguyễn Kiến Quốc một cái, đặt miếng vải đỏ vào lòng bàn tay, từ từ mở ra, để lộ chiếc vòng tay bằng ngọc phỉ thúy bên trong.
Chiếc vòng ngọc này có màu xanh biếc tuyệt đẹp, không tì vết, kiểu dáng độc đáo, xanh như nước, trong trẻo đẹp mắt, tuyệt đối là hàng thượng phẩm trong các loại phỉ thúy!
Nguyễn Kiến Quốc không hiểu về ngọc, nhưng nhìn độ trong của chiếc vòng cũng biết đây không phải vật tầm thường.
Anh kinh ngạc nhìn Nguyễn Lâm thị: “Mẹ, cái này là...”
“Cái này là của hồi môn mẹ giữ từ thời con gái. Vốn là một đôi, nhưng mấy năm trước loạn lạc bị tịch thu mất một chiếc, chỉ còn lại chiếc này. Con tìm chợ đen bán đi, chắc được kha khá tiền đấy.” Nguyễn Lâm thị nói.
