Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 234: Bóng Đè (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:03
Cô bé đã sớm không còn là con mèo ngây thơ không hiểu chuyện đời nữa rồi. Người nhà họ Nguyễn đối tốt với cô bé, dành cho cô bé nhiều sự yêu thương chiều chuộng như vậy, cô bé tự nhiên phải đáp lại bằng những điều tốt đẹp tương xứng, không thể để Nguyễn Thỉ c.h.ế.t yểu sớm như vậy được.
Nghĩ thông suốt những điều này.
Tâm trạng Nguyễn Kiều Kiều tốt lên rất nhiều, đến bữa tối thì hoàn toàn khôi phục.
Tiểu mập mạp thấy cô bé gặm đùi gà ngon lành, liền cười trêu: “Em gái chắc là thèm đùi gà rồi, nhìn xem vừa được ăn một cái là tâm trạng tốt lên ngay.” Cậu quay đầu nói với Nguyễn Lâm thị: “Bà nội, sau này em gái buồn bà cứ cho em ấy ăn đùi gà là được!”
Nguyễn Lâm thị lườm cậu một cái: “Cháu nói gì mà lắm thế, ăn cũng không chặn nổi miệng cháu à?”
Tiểu mập mạp bị mắng cũng không để bụng, cười hì hì rồi vùi đầu ăn tiếp. Cậu thích nhất là thứ bảy và chủ nhật, vì hai ngày này bà nội sẽ gọi cả đám sang ăn cơm, mỗi lần không chỉ có đồ ăn ngon mà còn đông vui, ăn uống rất khí thế.
Đương nhiên, điều này cũng dẫn đến việc cân nặng của cậu tăng vùn vụt! Đã thế cậu còn cứ khăng khăng đó là tráng kiện!
Bị Tiểu mập mạp trêu, Nguyễn Kiều Kiều hừ một tiếng, gắp một cái phao câu gà bỏ vào bát cậu để trả đũa.
“Cảm ơn em gái, em gái là tốt nhất, biết anh thích ăn cái này nhất.” Tiểu mập mạp cười híp cả mắt, bỏ tọt cái phao câu vào miệng nhai ngấu nghiến ngon lành.
“...” Nguyễn Kiều Kiều xác định rồi, tên mập này đúng là đồ ngốc!
“Thỉ tử, cháu lấy cái bát để phần ít thức ăn cho Tiểu Tư, để trên bếp ấy.” Hứa Tư đi từ chiều, Nguyễn Lâm thị biết cậu chắc chắn lại vào rừng sâu. Trước kia thường thì một hai ngày cậu mới vào một lần, hôm nay lại vào liên tiếp hai lần, cũng không biết là vì sao.
Tuy lần nào bà cũng lo lắng, nhưng nói cậu chẳng nghe, nên cũng đành mặc kệ cậu.
“Vâng ạ.” Nguyễn Thỉ gật đầu, lấy cái bát múc thức ăn ra, hâm nóng trên bếp.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn thấy, mím mím môi, nghĩ đến chuyện mình làm lúc trưa, có chút hối hận. Thật ra những chuyện đó chẳng liên quan gì đến tiểu phản diện hiện tại cả.
Cậu bây giờ tốt như vậy... đối xử với cô bé cũng tốt như vậy, cô bé không nên giận cá c.h.é.m thớt lên cậu...
Nguyễn Kiều Kiều vừa gặm đùi gà vừa nghĩ, đợi cậu về cô bé sẽ xin lỗi cậu, còn tặng thêm cho cậu hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ quý giá của mình nữa! Nếu vẫn không được thì... thì ba viên! Quyết không thể nhiều hơn nữa!
Ăn cơm xong, Nguyễn Kiều Kiều liền về phòng lấy kẹo. Kẹo sữa Đại Bạch Thỏ là loại cô bé thích nhất bây giờ, vì giá khá đắt nên mỗi ngày cô bé quy định cho mình chỉ được ăn hai viên, trong đó một viên phải chia cho Hứa Tư. Nhưng hôm nay cô bé thấy mình sai rồi nên rất hào phóng lấy hẳn ba viên.
Tuy nhiên ba viên này cô bé để riêng ra, một túi hai viên, một túi một viên.
Nếu hai viên dỗ không được thì mới lấy nốt viên còn lại ra.
Nguyễn Kiều Kiều cứ thế ôm hai viên kẹo ngồi đợi Hứa Tư về. Trước kia trước khi trời tối là cậu đã về rồi, nhưng hôm nay đèn dầu trong nhà đã thắp lên mà cậu vẫn chưa thấy đâu.
“Thằng bé này sao mãi chưa về thế nhỉ.” Nguyễn Lâm thị cũng lẩm bẩm trong miệng, cầm đèn dầu mở cửa bếp, ngó đầu ra nhìn con đường nhỏ dẫn lên núi sau nhà.
Nhưng nhìn hồi lâu, cho đến khi bà đóng cửa bếp lại cũng không thấy bóng dáng Hứa Tư đâu.
Nguyễn Kiều Kiều cũng bắt đầu lo lắng, càng thêm hối hận về hành động lúc trước của mình. Biết rõ tính tình cậu vừa khó chiều vừa cố chấp, sao lúc ấy mình không nhẫn nhịn một chút chứ?
Cậu sẽ không vì chuyện này mà đột nhiên hắc hóa đấy chứ?!
Cả trái tim Nguyễn Kiều Kiều thắt lại.
