Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 238: Giống Đực Lợi Hại Nhất (4)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:03
“Con đừng hỏi vội, nghĩ cách xem chỗ này xử lý thế nào đi!” Nguyễn Lâm thị hỏi, hạ thấp giọng vì sợ đ.á.n.h thức những người khác trong nhà. Chuyện này giấu được bao lâu thì hay bấy lâu.
Nguyễn Kiến Quốc nhìn hai đứa nhỏ đang tỏ ra bình tĩnh đến lạ thường bên cạnh, lờ mờ đoán được điều gì.
Anh trấn tĩnh lại.
Nói: “Lùa hết sang nhà lầu mới trước đã, khóa cổng lại thì không ai thấy đâu.” Nhà lầu mới có tường bao quanh, cao đến hai mét, có thể giấu được đám gia súc này. Còn đám thợ trang trí thì dễ đối phó, cứ bảo là định mở quán cơm nên cố ý mua về.
Thợ thuyền cũng không phải người vùng này, sẽ không nghi ngờ gì đâu.
“Được, lùa sang đó đi.” Nguyễn Lâm thị nghe vậy cũng thấy chỉ còn cách đó. Chỉ tiếc là cái nhà lầu mới họ còn chưa được ở ngày nào, lại để đám gia súc này ở trước.
“Tiểu Tư, cháu có thể bảo chúng đi sang nhà lầu mới ở đầu thôn không?” Nguyễn Lâm thị hỏi Hứa Tư.
Hứa Tư gật đầu.
Chỉ cần một ánh mắt, tất cả động vật liền quay đầu, trật tự đi theo con đường nhỏ hướng về phía đầu thôn, hơn nữa động tác đều rất nhẹ nhàng.
“...” Nguyễn Lâm thị.
“...” Nguyễn Kiến Quốc.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Chưa nói đến Nguyễn Lâm thị và Nguyễn Kiến Quốc, chỉ nói riêng Nguyễn Kiều Kiều, nhìn Hứa Tư ánh mắt cũng thay đổi. Tiểu phản diện này... có phải quá nghịch thiên rồi không? Cậu... có thật là tiểu phản diện mà cô bé biết không?
Trong nguyên tác nói cậu rất thông minh, nên có thể nghiên cứu ra virus hủy diệt thế giới, nhưng đâu có nói cậu còn có năng lực triệu hồi động vật đâu.
Đám động vật này rõ ràng là hành động theo ánh mắt của cậu.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn Hứa Tư đầy hoài nghi.
Nguyễn Lâm thị và Nguyễn Kiến Quốc tạm thời không truy cứu chuyện này, đóng cửa lại, bảo Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư ở trong phòng không được chạy lung tung, hai người đi lên phía trước ra đầu thôn.
Để che giấu tai mắt, đêm đó họ gần như không ngủ. Hơn bốn giờ sáng mới tạm xong việc, khuân hết trái cây và trứng gà ở sân sau vào trong nhà.
Nguyễn Kiều Kiều không chịu nổi cơn buồn ngủ, nằm cuộn tròn trên ghế bập bênh ở nhà chính ngủ thiếp đi. Hứa Tư tay cầm hai viên kẹo sữa cô bé đưa, lẳng lặng ngồi canh bên cạnh.
Đứng trong sân nhà lầu mới, nhìn đám gia súc này, ánh mắt Nguyễn Kiến Quốc tràn đầy phức tạp.
Trước kia còn có thể tự lừa mình dối người, nghĩ rằng Hứa Tư có lẽ do trước kia đói quá nên luyện được bản lĩnh săn bắn.
Nhưng trải qua chuyện đêm qua, anh không dám nghĩ đơn giản như vậy nữa.
Đứa nhỏ này, quả thực có chút khác người thường!
Thậm chí cả con gái anh nữa, cũng có chút khác biệt.
Anh cố nhớ lại xem lần đầu tiên xảy ra chuyện lạ là khi nào, hình như là từ lúc Kiều Kiều xuất viện trở về?
Chẳng lẽ là vì đi qua quỷ môn quan nên mới mang về năng lực đặc biệt nào đó?
Nguyễn Kiến Quốc nghĩ không thông, cũng rất lo lắng, anh sợ những thứ này sẽ mang lại ảnh hưởng xấu cho hai đứa nhỏ.
Còn Nguyễn Lâm thị, bà biết nhiều hơn Nguyễn Kiến Quốc, khả năng chấp nhận cũng mạnh hơn nhiều. Nhưng loại chuyện này bà vẫn hy vọng chỉ có một lần thôi, nếu thêm lần nữa bà sợ mình bị hù c.h.ế.t mất!
“Mẹ, mẹ nói xem hai đứa nhỏ này...” Nguyễn Kiến Quốc do dự hồi lâu, vẫn không nhịn được hỏi Nguyễn Lâm thị: “Liệu có dính phải thứ gì không sạch sẽ không ạ?”
“Phủi phui cái mồm! Anh mới dính thứ bẩn thỉu ấy!” Nguyễn Lâm thị mắng anh một câu, cũng chẳng nể nang gì việc anh đã là bố của ba đứa con, giơ tay tát cho một cái: “Nguyễn Kiến Quốc tôi cảnh cáo anh, anh mà còn nói linh tinh nữa thì xem tôi xử lý anh thế nào!”
