Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 257: Bị Bán Cho Ông Già (8)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:07
“Không ạ, cháu về lấy chút đồ.” Nguyễn Tuấn nói, cười véo má Nguyễn Kiều Kiều đang đứng bên cạnh, rồi bảo với Nguyễn Lâm thị: “Bà nội, cháu đói rồi, có phần cơm sáng cho cháu không ạ?”
“Ai mà chả để phần cho anh.” Nguyễn Lâm thị lườm cậu một cái, miệng nói vậy nhưng người đã quay vào bếp, bưng ra một bát mì, đưa cho cậu: “Này, ăn xong thì mau lấy đồ rồi về trường, kẻo muộn học.”
“Vâng, cháu biết rồi, lát nữa cháu đi ngay.” Nguyễn Tuấn cười hì hì nhận lấy bát mì, ngồi xuống cạnh Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư ăn ngấu nghiến.
Tiếng húp mì xì xụp vang lên, cậu ăn rất mạnh, vừa ăn vừa khen: “Tay nghề của bà nội đúng là số một, đầu bếp ở trường còn lâu mới bằng.”
Cậu cúi đầu ăn, giọng nói cũng không có gì khác thường, Nguyễn Lâm thị chỉ nghĩ cậu cố ý nịnh nọt, cười mắng yêu một câu rồi đi làm việc.
Hiện tại nhà lầu mới chứa cả đống gia súc, chỉ riêng việc chuẩn bị thức ăn cho chúng đã đủ khiến bà bận rộn cả ngày, huống chi còn phải giấu giếm người khác. Nguyễn Lâm thị cả ngày lo nơm nớp nên gần như chẳng có lúc nào rảnh rỗi.
Nguyễn Tuấn vẫn đang húp mì xì xụp, tiếng rất to, hơi nóng phả lên mặt làm nhòe đi khuôn mặt cậu.
Có lẽ chính cậu tưởng không ai phát hiện ra, nhưng Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư thực ra đều đã nhìn thấy. Người anh trai đang vùi mặt trong làn hơi nước kia đang khóc! Khóc không thành tiếng, nhưng lại bi thương vô cùng.
Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư nhìn nhau một cái, đều chọn cách án binh bất động.
Nguyễn Tuấn chỉ mất vài phút để giải quyết xong bát mì. Ăn xong, có lẽ sợ bị hai đứa em phát hiện, cậu lau mạnh mặt, quay người nói: “Hai đứa cứ từ từ ăn, anh về phòng tìm đồ, lát nữa phải về trường rồi.”
Nói xong cậu vội vàng bỏ đi.
Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày.
Người anh này hôm nay lạ quá, đã xảy ra chuyện gì sao? Nhưng tại sao lại không nói với người nhà?
Nguyễn Kiều Kiều không hiểu.
Cô bé lặng lẽ chờ ở nhà chính.
Nguyễn Tuấn vừa về đến căn phòng vắng vẻ ở chái nhà phía tây, liền không kìm được bưng mặt khóc. Trước mặt Liễu Chiêu Đệ cậu tỏ ra lạnh lùng, trước mặt Nguyễn Kiều Kiều cậu giả vờ như không có chuyện gì.
Nhưng rốt cuộc cậu cũng chỉ là một đứa trẻ chưa đầy mười lăm tuổi.
Giây phút tuyệt vọng về tương lai khiến cậu không kìm được muốn khóc một trận thật to.
Nhưng cậu lại không dám khóc quá to, chỉ biết c.ắ.n chặt môi, c.ắ.n thật chặt, nức nở không thành tiếng.
Đợi đến khi trút bỏ được phần nào, cậu mới lau mặt, ra bếp múc nước lạnh rửa mặt thật mạnh, sau đó về phòng, dùng một cái túi cũ nát thu dọn ít quần áo.
Làm xong những việc đó, cậu lại lấy giấy bút ra, viết vài dòng chữ, để trên bàn học bên phía Nguyễn Thỉ, đeo cái túi cũ nát lên vai rồi quay người đi ra ngoài.
Khi đi qua sân, cậu cũng không ngẩng đầu nhìn bọn Nguyễn Kiều Kiều, chỉ gân cổ gọi một tiếng: “Bà nội, cháu đi đây.”
Ở sân sau, Nguyễn Lâm thị đáp lại một tiếng.
“Kiều Kiều ngoan nhé, anh đi đây.” Cuối cùng, cậu nói với Nguyễn Kiều Kiều, chỉ là khi nói câu này cậu vẫn không dám ngẩng đầu lên, nói xong liền cúi đầu bước đi vội vã.
Nguyễn Kiều Kiều đợi cậu ra khỏi sân, lập tức chạy vào phòng nhì xem xét. Nhìn quanh một vòng, cô bé tìm thấy tờ giấy trên bàn Nguyễn Thỉ.
Trên đó viết vài chữ, Nguyễn Kiều Kiều liếc qua, thấy viết: Bố, bà nội, con không muốn đi học nữa, con đi làm thuê đây. Con sẽ tự chăm sóc mình, kiếm được tiền con sẽ về, đừng tìm đừng mong! Cuối thư ký tên Nguyễn Tuấn và ghi ngày tháng.
