Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 316: Trừng Phạt (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:19
Thịt Thịt nhìn đám người bị phạt đứng, lại nhìn ba người đang ăn cơm, cuối cùng nhìn vào cái bát của mình đã được đổ đầy cơm và mấy cái xương thịt, dứt khoát kiên quyết lựa chọn —— ăn cơm trước! Cái bụng quan trọng hơn!
Nguyễn Kiến Quốc vừa ăn cơm vừa nghe Nguyễn Lâm thị kể nguyên do phạt bọn trẻ. Vì không biết chuyện Nguyễn Kiều Kiều kỵ nước nên nghe xong anh có vẻ không đồng tình lắm: “Mấy thằng nhóc đều biết bơi, mấy đứa lớn cũng ở đấy, Kiều Kiều chắc chắn sẽ không sao đâu. Trời nóng thế này, bọn trẻ đi...”
“Anh thì biết cái gì!” Nguyễn Lâm thị trừng mắt, thấy bộ dạng vô tâm vô phế của anh, tức giận ném bát đũa xuống bàn cái "rầm": “Chuyện hôm nay tôi nói cho các người biết, ai xin xỏ cũng vô dụng.” Bà quay người chỉ ra đám trẻ ngoài cửa: “Chúng mày, đứng đó cho đến tối, trời không tối không được nhúc nhích!”
Vì Nguyễn Kiến Quốc xin xỏ một câu mà hình phạt lại càng nặng thêm.
Tiểu mập mạp đang hau háu nhìn đồ ăn trên bàn, nước miếng sắp chảy ròng ròng, thấy Nguyễn Lâm thị đột nhiên nổi giận thì sợ hết hồn, vội vàng thu hồi tầm mắt, nuốt nước miếng ực một cái, kết quả bị sặc, ho khan sù sụ.
Chỉ được cái tiền đồ ăn uống! Nguyễn Lâm thị bực mình lườm cậu một cái.
Ánh mắt dừng lại trên người Nguyễn Kiều Kiều đang ủ rũ, tinh thần rõ ràng không tốt lắm, bà lại thấy xót xa. Cau mày suy nghĩ một chút, bà bảo Nguyễn Kiến Quốc: “Bát đũa anh dọn dẹp đi, mẹ ra ngoài một chuyến.”
Nói xong bà vội vàng đi ra sân, hướng về phía nhà thầy bói mù Tiền ở cuối thôn.
Nguyễn Lâm thị vừa đi, Nguyễn Kiến Quốc lập tức chạy ra bế Nguyễn Kiều Kiều. Nguyễn Kiều Kiều đứng lâu quá, vừa mệt vừa đói, người vừa dựa vào tay Nguyễn Kiến Quốc đã mềm nhũn ra.
“Cục cưng, đói bụng không con, bà nội con đi rồi, chúng ta mau ăn chút gì đi. Muốn ăn gì bố bón cho.” Nguyễn Kiến Quốc bế Nguyễn Kiều Kiều đến bên bàn ăn ở nhà chính, lấy bát đũa sạch xới cho cô bé một bát cơm, trộn với canh trứng, giục cô bé mau ăn.
Quay đầu lại gọi chín cậu con trai: “Mấy đứa cũng vào ăn chút đi, lát nữa bà về là không được ăn đâu.”
Nguyễn Lâm thị rõ ràng cũng xót cháu, nếu không sẽ không chọn lúc này đi ra ngoài, đây chẳng phải là tạo cơ hội cho lũ trẻ ăn vụng sao?
Mấy cậu nhóc nghe vậy xúm lại.
Nhưng Nguyễn Kiều Kiều chẳng muốn ăn uống gì, cô bé quá mệt mỏi. Hôm nay vốn dĩ đã bị kinh sợ, lại đứng hơn hai tiếng đồng hồ, người hoàn toàn kiệt sức, không muốn ăn bất cứ thứ gì.
Cô bé nằm im trong lòng Nguyễn Kiến Quốc, ăn được hai miếng rồi lắc đầu không ăn nữa.
“Có phải bị sốt không?” Nguyễn Kiến Đảng thấy cô bé tinh thần không tốt, lo lắng hỏi Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc vội vàng đưa tay sờ trán Nguyễn Kiều Kiều, không thấy nóng lắm, chắc không phải sốt, lúc này mới yên tâm.
“Chắc chắn là mệt muốn c.h.ế.t rồi, em gái chưa bao giờ bị phạt đứng lâu thế.” Tiểu mập mạp vừa ăn thịt vừa ăn rau, nói nhồm nhoàm không rõ tiếng.
“Đúng đấy, bà nội nhẫn tâm thật, còn đ.á.n.h cả em gái nữa.” Nguyễn Kiệt cũng nói, muốn cầm tay Nguyễn Kiều Kiều xem lòng bàn tay, nhưng Nguyễn Kiều Kiều đau quá co rúm lại. Hứa Tư bên cạnh lập tức ném cho cậu một cái nhìn c.h.ế.t chóc.
“...” Sống lưng Nguyễn Kiệt lạnh toát.
Cực kỳ hèn nhát rụt tay về, chỉ cảm thấy thằng nhóc Hứa Tư này dạo gần đây càng ngày càng không coi cậu ra gì, rõ ràng cậu mới là anh trai của Kiều Kiều mà!
“Bố ơi, con muốn ngủ, con không ăn đâu.” Nguyễn Kiều Kiều nói, mí mắt nặng trĩu.
“Thế con ngủ đi, lát nữa bố xin bà cho.” Nguyễn Kiến Quốc nói, ôm cô bé nhẹ nhàng đung đưa, Nguyễn Kiều Kiều gần như nhắm mắt lại ngay lập tức.
Ở một bên khác.
Nguyễn Lâm thị đến nhà thầy bói mù Tiền, tay cầm lá bùa hộ mệnh đã bị ngâm nước hỏng, lo lắng hỏi thầy Tiền: “Anh Tiền, cái này thực sự không còn cách nào sao?”
