Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 340: Đôi Mắt Tẩm Độc (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:22
Sắc mặt Nguyễn Kiến Quốc trầm xuống, không trả lời.
Nguyễn Lâm thị vừa thấy bộ dạng này là biết anh đang tự chui vào ngõ cụt, bực mình nói: "Một thằng đàn ông to xác, suốt ngày cứ suy diễn mấy chuyện cỏn con này, thật chẳng có tiền đồ. Nếu con không tin vợ con thì con đi tìm đi, trong nhà vắng ai mà chẳng sống được? Còn nếu con tin nó, thì yên tâm mà lo liệu việc nhà cho tốt, chờ nó về!"
Rõ ràng chuyện đơn giản như vậy, cứ thích làm cho phức tạp lên.
Nguyễn Kiến Quốc nghe vậy chỉ cười khổ một cái.
Chuyện đời xưa nay nói thì dễ, làm mới khó.
Buổi tối Nguyễn Kiều Kiều ngủ trước với Nguyễn Lâm thị, bà vuốt ve đầu cô bé và hỏi.
"Mẹ chưa về, Kiều Kiều có sốt ruột không?"
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu.
Nguyễn Lâm thị thở dài, chợt nhớ ra trước đây cô bé từng đòi xem ảnh Thư Khiết, nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện nên bà quên bẵng đi. Mấy hôm trước chuyển nhà bà vừa khéo tìm được tấm ảnh, liền để trong ngăn kéo đầu giường.
Bà vuốt lưng Nguyễn Kiều Kiều, nói: "Lần trước con muốn xem ảnh mẹ, ban ngày bà quên tìm cho con. Ảnh giờ đang để trong ngăn kéo giữa của tủ đầu giường, nếu con muốn thì lấy xem đi."
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy thì sững người một chút, ngay sau đó gật đầu.
Nhưng cô... không muốn xem lắm, không rõ vì sao.
Có thể là do những cơn ác mộng vẫn luôn quấy nhiễu cô, cũng có thể đơn thuần là ý thức còn sót lại của nguyên chủ khiến cô luôn kháng cự người mẹ chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng tồn tại trong ký ức kia.
Ngày 29 tháng 8, Nguyễn Hạo cần lên thành phố sớm để làm thủ tục nhập học. Nguyễn Kiến Quốc dậy từ sáng sớm tinh mơ, muốn tranh thủ lúc mặt trời chưa lên để xuất phát, nếu không trưa nắng to sẽ chịu không nổi.
Vừa khéo mặt bằng tiệm cơm trên thành phố đã chuẩn bị xong, Nguyễn Lâm thị cũng muốn đi xem, thế là dứt khoát cả nhà hôm nay đều ngồi xe ba bánh lên thành phố xem tình hình.
Thùng xe ba bánh phía sau phải để hành lý của Nguyễn Hạo, năm người ngồi không hết, đành để Nguyễn Hạo ôm Nguyễn Kiệt ngồi phía trước, Nguyễn Lâm thị ôm Nguyễn Kiều Kiều ngồi phía sau, Hứa Tư thì ngồi trên đống hành lý.
Trời chưa sáng đã xuất phát, hơn 7 giờ sáng thì đến thành phố.
Cả nhà đi thẳng đến trường của Nguyễn Hạo trước.
Bước vào trường cấp ba, biểu cảm của Nguyễn Kiến Quốc có chút phức tạp, bởi vì nơi này là nơi Thư Khiết từng công tác. Trình độ văn hóa của Thư Khiết cao, ban đầu về đội sản xuất là dạy tiểu học, sau này khôi phục thi đại học, thành phố nhất thời không mời được giáo viên giỏi nên mời cô lên trường cấp ba dạy. Cô đã dạy ở đây mấy năm, ngay cả nhà hàng xóm hiện tại cũng có học sinh của cô.
Nguyễn Kiệt tuổi còn nhỏ, lại mau quên, hôm qua còn hậm hực nhưng sáng nay dậy đã quên sạch chuyện tối qua. Giờ thấy anh cả sắp học cấp ba, thằng bé phấn khích vô cùng.
"Anh cả, sau này thi đại học anh định thi trường nào?" Rõ ràng mới chỉ vào lớp 10, Nguyễn Kiệt đã nghĩ đến chuyện thi đại học.
"Đương nhiên là Thanh Hoa rồi." Nguyễn Kiến Quốc cười ha hả trả lời thay, vẻ mặt tự hào như thể Nguyễn Hạo đã thi đỗ rồi vậy.
Thi đại học đã khôi phục, nhưng vì nơi này khá lạc hậu, trình độ giáo viên không cao, người đỗ đại học rất ít, cho dù có đỗ cũng chỉ là mấy trường hạng bét. Nhưng dù vậy cũng đủ khiến mọi người ngưỡng mộ.
Nhưng Nguyễn Kiến Quốc cảm thấy con của mình và Thư Khiết là giỏi nhất, thi đỗ Thanh Hoa hoàn toàn không thành vấn đề, cũng chẳng biết anh lấy đâu ra sự tự tin đó.
