Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 347: Đom Đóm (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:23
Thế mà lại là đom đóm!
Có lẽ vì trong phòng đang bật đèn nên đom đóm không sáng lắm. Hứa Tư cũng nhận ra điều này, nhìn Nguyễn Kiều Kiều một cái rồi xoay người đi tắt đèn.
"Chuyện gì thế, sao đèn lại tắt, mất điện à..." Bên ngoài Nguyễn Lâm thị vừa đi tới cửa thì thấy đèn tắt, còn tưởng mất điện, ngờ vực lẩm bẩm vài câu, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì im bặt.
Nguyễn Kiều Kiều đang quỳ ngồi trong màn, Hứa Tư đứng bên ngoài màn, trên tay nâng một chiếc lọ phát sáng. Cái lọ khá to, là loại lọ thủy tinh được rửa sạch sẽ, trong suốt sáng bóng. Trên miệng lọ buộc một miếng vải màn màu đỏ, theo ánh sáng phát ra từ cái lọ, miếng vải đỏ bên trên cũng lấp lánh tỏa sáng theo, đẹp vô cùng.
Cho dù là người lớn tuổi như Nguyễn Lâm thị cũng không thể không cảm thán, thằng bé Hứa Tư này dỗ người ta đúng là giỏi hơn mấy thằng anh trai cục cưng nhà bà gấp trăm nghìn lần.
Nguyễn Kiều Kiều cũng tràn đầy vẻ ngạc nhiên vui sướng, nhìn chằm chằm cái lọ, thích thú không thôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của cô chập chờn theo ánh sáng trước cái lọ, đôi mắt cũng lấp lánh theo.
"Anh Tư tặng em hả?" Cô vui vẻ hỏi, thò đầu ra khỏi màn.
Hứa Tư gật đầu, khóe miệng nhếch lên, vô cùng vui mừng vì cô thích món quà này.
Mấy ngày nay, không chỉ nhà họ Nguyễn cưng chiều Nguyễn Kiều Kiều, mà còn thêm cả nhà họ Lục, đặc biệt là cái gã đàn ông kia, cứ hễ rảnh là lại mang quà vặt đến trước mặt cô, hôm nay còn tặng cái quạt điện tự động quạt gió, dỗ cô cười tít mắt, khiến cậu cảm thấy vô cùng nguy cơ.
Cho nên cậu mới đi suốt đêm ra núi sau, bắt cả một lọ đom đóm to tướng này mang về.
Thấy cô thích, trong lòng cậu cũng vui sướng vô cùng, cảm thấy cuối cùng mình cũng thắng lại được một ván.
Nguyễn Kiều Kiều nhận lấy cái lọ, thực sự là yêu thích không buông tay, ngắm thế nào cũng không chán. Nguyễn Lâm thị ở phía sau cười bước tới, hỏi: "Tiểu Tư hôm nay ra núi sau là để bắt cái này hả?"
Hèn chi ban ngày không đi, cứ phải đợi đến tối mới đi.
Hứa Tư nghiêm túc gật đầu.
Thấy Nguyễn Kiều Kiều vẫn đang mải ngắm cái lọ, cậu cũng không làm phiền cô.
Nguyễn Lâm thị cũng ngắm nghía một lúc, thấy thời gian không còn sớm mới khuyên Hứa Tư đang luyến tiếc rời đi: "Tiểu Tư con cũng mệt rồi, mau về ngủ đi, mai chúng ta còn phải đi chợ phiên trên trấn đấy."
Ngày mai là 31, mùng 1 tháng 9 là hai đứa phải khai giảng rồi, Nguyễn Lâm thị định dẫn chúng đi mua cặp sách và văn phòng phẩm.
Hứa Tư nghe vậy mới gật đầu.
Nguyễn Kiều Kiều thấy cậu chậm chạp đi ra ngoài, biết cậu đang chờ gì, bèn cười gọi với: "Anh Tư." Khi cậu nhìn lại, cô mới nói tiếp: "Cảm ơn anh, Kiều Kiều thích lắm, thích món quà anh Tư tặng nhất, thích hơn quà của những người khác nhiều."
Hứa Tư nghe được lời này, đôi mắt vốn hơi u ám lúc này mới hoàn toàn sáng bừng lên, cả người cũng có sức sống hẳn, gật đầu thật mạnh, cười với cô một cái rồi mới xoay người rời đi.
Nguyễn Lâm thị đứng bên cạnh cười thầm không thôi.
Nhưng bà cũng thấy mừng, so với lúc Hứa Tư mới đến nhà bà, cậu đã cởi mở hơn nhiều. Tuy rằng sự cởi mở này từ đầu đến cuối chỉ dành cho cục cưng nhà bà, nhưng bà thấy chuyện này rất bình thường, dù sao cục cưng nhà bà quả thực rất đáng yêu mà.
Có thể con gái trời sinh đã thích những thứ lấp lánh, cho nên Nguyễn Kiều Kiều thích cái lọ này không chịu được. Nguyễn Lâm thị giúp cô đặt trên bàn bên ngoài, cô vẫn cứ phải ngó nghiêng, rồi chìm vào giấc ngủ dưới ánh sáng nhấp nháy đó.
