Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 353: Cậu (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:24
Hai bức ảnh, một tấm cũng không vớt vát được, anh ta tức anh ách, thế nên mới tranh thủ trước khi về đơn vị, đích thân đến đây xem sao.
Hơn nữa lần này anh ta muốn dẫn Tiểu Kiều Kiều đi chụp ảnh, chụp ảnh chung hai người, rồi gửi riêng cho hai người kia mỗi người một tấm, cho họ tức c.h.ế.t! Cho họ thèm c.h.ế.t!
Nghĩ đến đây, Thư Lãng không nhịn được, ôm Nguyễn Kiều Kiều trong lòng mà bật cười thành tiếng.
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Thư Lãng quả thực là cưng chiều Nguyễn Kiều Kiều thế nào cũng không đủ, ôm vào lòng rồi là không chịu buông tay, cứ muốn ôm mãi, trời nóng thế này cũng chẳng chê nóng.
Nguyễn Lâm thị mang quạt điện từ trong phòng ra, hướng về phía Nguyễn Kiều Kiều và Thư Lãng mà quạt, lúc này Nguyễn Kiều Kiều mới thấy dễ chịu hơn chút.
Thư Lãng ôm Nguyễn Kiều Kiều ngồi trên đùi, chốc chốc lại sờ mặt, sờ tay nhỏ của cô bé, trong mắt tràn đầy sự yêu thích, căn bản không chú ý tới bên cạnh có một cậu bé xinh đẹp đang nhìn mình với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Đến khi phát hiện ra thì Hứa Tư đã dời mắt đi chỗ khác trước rồi.
Anh ta có chút ngạc nhiên nhìn cậu bé không biết đã ngồi xuống bên cạnh từ lúc nào, hỏi Nguyễn Lâm thị: "Thím à, đứa bé này là..."
"Là đứa nhỏ nhà tôi nhận nuôi, chuyện này nói ra cũng dài dòng. Nó chơi thân với Kiều Kiều, dạo trước Kiều Kiều gặp chút chuyện, là nó cứu Kiều Kiều, cho nên chúng tôi nhận nuôi thằng bé, nó là một đứa trẻ ngoan." Nguyễn Lâm thị giải thích, còn cố ý nhắc đến chuyện cậu cứu Nguyễn Kiều Kiều.
Quả nhiên, vừa nghe nói Hứa Tư đã cứu Nguyễn Kiều Kiều, ánh mắt Thư Lãng nhìn cậu liền dịu đi không ít.
Chỉ là...
"Đôi mắt thằng bé này... Bố nó là người nước ngoài à?"
"Không phải, là người trong thôn chúng tôi thôi, mắt nó bẩm sinh đã thế." Thực ra có phải bẩm sinh hay không Nguyễn Lâm thị cũng không rõ, vì trước kia bà không để ý đến cậu, chỉ nhớ lúc bắt đầu chú ý đến cậu thì mắt cậu đã có màu này rồi.
"Ồ, vậy thì đúng là hiếm thấy thật, có thể liên quan đến gen lặn của tổ tiên." Thư Lãng gật đầu không để tâm lắm, chỉ là trong đầu lại thoáng hiện lên một đôi mắt khác từng gặp.
Có điều, nghĩ lại chắc cũng chỉ là trùng hợp, cái thôn miền núi nhỏ bé này làm sao có thể dính dáng gì đến gia đình kia được.
"Cậu ơi, sao lần này chỉ có một mình cậu đến thôi ạ? Mẹ cháu đâu?" Nguyễn Kiệt hưng phấn xong xuôi, nghĩ đến việc Thư Khiết không về, cảm xúc liền trầm xuống, hỏi.
Nguyễn Kiến Quốc khi biết anh ta là em trai Thư Khiết đã rất muốn hỏi tại sao Thư Khiết không cùng về, giờ bị con trai hỏi trước, cũng bất chấp sự rụt rè, vội vàng hỏi theo: "Chị gái cậu có khỏe không? Bố cậu... Nhạc phụ đại nhân đã đỡ chút nào chưa?"
Nhạc phụ đại nhân...
Thứ lỗi cho Nguyễn Kiều Kiều không nhịn được cười, nhìn biểu cảm nịnh nọt của bố mình mà cô bật cười.
Bố cô thật sự không hợp với phong cách văn vẻ thế này đâu.
Thư Lãng cũng bị câu nói này làm cho nổi da gà, vẫn là Nguyễn Lâm thị nhìn không nổi nữa, lườm Nguyễn Kiến Quốc một cái, rồi hỏi Thư Lãng: "Lần trước nhận được thư thấy Thư Khiết nói sức khỏe bố cậu không tốt lắm, chúng tôi cũng luôn lo lắng, không biết hiện tại đã đỡ hơn chưa?"
"Vâng, sức khỏe gia phụ đã tốt hơn nhiều rồi, chỉ là muốn khỏi hẳn thì cần thêm chút thời gian. Trong nhà tạm thời không có ai nên chị con mới buộc phải ở lại đó chăm sóc gia phụ." Đoán được người nhà họ Nguyễn đang sốt ruột, anh ta trầm ngâm vài giây rồi nói thêm: "Đợi sức khỏe gia phụ tốt hơn chút nữa, họ sẽ cùng nhau đến đây, mọi người không cần lo lắng."
Đối với gia đình mà Thư Khiết gả vào, cả nhà họ đều rất để tâm. Nếu không phải do không kịp thời gian và trường học đã khai giảng, thì Thư Vi (em gái Thư Khiết) cũng nhất định đòi chạy tới xem cho bằng được.
