Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 373: Ý Xấu (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:28
Những ân oán giữa nó và nguyên chủ, cô chưa bao giờ định xen vào. Cô luôn chỉ muốn làm một nữ phụ mờ nhạt, bảo vệ tốt cho người nhà họ Nguyễn, vui vẻ trưởng thành, ở bên họ mãi mãi, sống những ngày tháng hạnh phúc.
Cô thực sự không muốn gây khó dễ cho nó, hay có bất kỳ dính dáng gì đến nam nữ chính.
Nhưng nó cứ cố tình động chạm đến cô.
Vậy thì đừng trách cô không khách sáo. Hiện tại cô chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa, muốn chỉnh c.h.ế.t nó cũng chẳng phải việc gì khó.
Cô liếc nhìn Ngũ Y Đình đang sợ hãi run lẩy bẩy, rồi nhìn sang mấy người anh: "Anh, để cậu ấy đi đi."
Thằng nhóc mập có vẻ không muốn, nhưng lời Nguyễn Kiều Kiều nói họ luôn nghe theo, đành miễn cưỡng tránh đường. Đương nhiên, lời cảnh cáo thì không thể thiếu: "Ngũ Y Đình tao cảnh cáo mày, nếu mày còn dám bắt nạt em gái tao, anh em tao sẽ không tha cho mày đâu!"
Ngũ Y Đình đỏ hoe mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều một cái, c.ắ.n chặt môi bỏ chạy.
Phía sau, Thư Lãng đỗ xe xong đi tới. Thịt Thịt chạy trước anh ta, thấy Ngũ Y Đình bỏ chạy còn định đuổi theo vài bước nhưng bị Nguyễn Kiều Kiều gọi lại.
"Là bạn của Kiều Kiều à? Sao không mời vào nhà chơi?" Thư Lãng tò mò hỏi, ngồi xổm xuống trước mặt Nguyễn Kiều Kiều, vén tóc mái dính mồ hôi trên trán cô bé.
"Mới không phải là bạn đâu." Nguyễn Khánh trả lời, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ không thèm che giấu, giọng điệu cũng tức tối vô cùng: "Lần trước em gái bị nó đẩy xuống sông, suýt chút nữa c.h.ế.t đuối. Bà nội vì chuyện này còn phạt em gái, trước kia bà là người cưng chiều em gái nhất đấy!"
"Cháu nói cái gì?" Thư Lãng nghe vậy, mày lập tức nhíu lại, người cũng đứng phắt dậy: "Kiều Kiều từng bị đuối nước?"
Nguyễn Kiều Kiều liếc nhìn Nguyễn Khánh, Nguyễn Khánh chột dạ ngậm miệng.
Sau khi chuyện đó xảy ra, họ còn định tìm Ngũ Y Đình gây sự, nhưng Nguyễn Kiều Kiều không cho, cũng cấm họ nói ra ngoài.
Họ trước giờ vẫn luôn làm theo, chỉ là nhịn lâu trong lòng khó tránh khỏi oán khí, Thư Lãng vừa hỏi là tuôn ra một tràng đầy tức giận.
Mà biểu cảm của Thư Lãng khi nghe chuyện này còn nghiêm trọng hơn họ tưởng tượng nhiều.
Anh ta cúi người bế Nguyễn Kiều Kiều lên, nói với mấy cậu nhóc: "Tất cả đi theo cậu." Nói xong quay người đi trước.
"Cậu?" Đột nhiên bị bế lên, Nguyễn Kiều Kiều giãy giụa một chút, nhưng vừa thấy biểu cảm không bình thường của Thư Lãng liền im bặt.
Khi Thư Lãng yêu chiều cô, cảm giác đó đúng là như tắm gió xuân, ánh mắt ngập tràn cưng chiều, như thể hái sao trên trời xuống cho cô cũng được.
Nhưng khi anh ta nghiêm túc, biểu cảm đó, ánh mắt đó thực sự rất đáng sợ.
Nguyễn Kiều Kiều và mấy cậu nhóc đều bị dọa sợ, lo lắng nhìn nhau, luống cuống đi theo sau về nhà lầu.
Nguyễn Khánh càng hối hận vả miệng mình, hận cái mồm bép xép này sao không giữ kín được chứ?
Nguyễn Lâm thị đang bận nấu cơm trưa trong bếp, thấy mấy cậu nhóc đi rồi quay lại, ra cửa nghi hoặc hỏi: "Sao lại quay lại rồi? Còn định ăn chực à?" Giọng điệu chê bai ra mặt.
Mấy cậu nhóc nhìn nhau, không ai dám ho he.
Thư Lãng đặt Nguyễn Kiều Kiều xuống, nói với Nguyễn Lâm thị: "Thím, thím lại đây, cháu có chuyện muốn hỏi thím."
Biểu cảm của Thư Lãng rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức Nguyễn Lâm thị cũng thấy căng thẳng. Bà lau tay vào tạp dề trước ngực, vừa đi tới vừa hỏi: "Sao thế? Có phải mấy thằng nhóc..."
