Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 38: Tiểu Vai Ác (6)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:19
Lúc đầu Nguyễn Kiều Kiều còn thấy ngượng ngùng. Một con mèo lớn tướng thế này mà còn bị gọi bằng mấy cái tên trẻ con. Nhưng lâu dần cũng thấy bình thường, ngược lại mỗi lần được gọi như vậy, trong lòng lại thấy ngọt ngào.
Chính nàng cũng không dám tin có một ngày mình lại thích thân phận này, thích nhà họ Nguyễn đến thế! Cứ như thể trời sinh đã là người một nhà m.á.u mủ ruột rà vậy.
“Bà nội gọi cha về ăn cơm. Cha ơi chúng ta về ăn cơm thôi.” Nguyễn Kiều Kiều cười không ngớt nói.
“Được rồi, cha còn một chút nữa là cuốc xong, Kiều Kiều đợi cha ở đây một lát được không?” Nguyễn Kiến Quốc nhìn luống đất phía sau còn một đoạn chưa cuốc xong. Chiều ông còn phải đi tháo nước, bón phân, chạy đi chạy lại hơi mất thời gian.
“Vâng ạ.” Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu. Nguyễn Kiến Quốc đặt nàng sang một bên, sợ nàng đứng mỏi chân nên trải áo khoác của mình xuống đất cho nàng ngồi chơi, lại nhanh tay dùng rễ cỏ tết cho nàng một con thỏ con rồi mới yên tâm đi làm việc.
Nguyễn Kiều Kiều khoanh chân ngồi trên áo khoác của ông, ngẩng đầu nhìn ông làm việc. Nắng tháng tư không gắt, chiếu lên người lại thấy ấm áp khiến nàng mơ màng buồn ngủ.
Nhưng nàng không muốn ngủ, một tay cầm con thỏ cỏ, một tay chống cằm nhìn Nguyễn Kiến Quốc làm việc.
Công bằng mà nói, Nguyễn Kiến Quốc trông rất đẹp trai. Tuy vạm vỡ nhưng không phải kiểu thô kệch, mà là kiểu tràn đầy sức mạnh khiến người ta cảm thấy an toàn tuyệt đối. Ngũ quan ông sắc nét, đường nét nào cũng đẹp không tì vết, cho dù mặc áo vải thô cũng không che giấu được vẻ tuấn lãng.
Trong ký ức của nàng không có Thư Khiết, cả nhà họ Nguyễn dường như cũng sợ nàng nhìn thấy sẽ đau lòng nên cất hết ảnh của bà đi, nhưng nàng có thể tưởng tượng ra hai vợ chồng họ nhất định là trai tài gái sắc, nếu không sẽ không sinh ra được một bạch phú mỹ xinh đẹp như nguyên chủ, còn cả hai người anh trai của nàng cũng đẹp trai đến thế.
“Haizz.” Nguyễn Kiều Kiều khẽ thở dài, n.g.ự.c đau nhói. Nàng rũ mắt lầm bầm: “Nguyên chủ ơi, ý thức của cô còn đó không?” Cho nên mỗi khi nghĩ đến những chuyện này mới khó chịu như vậy.
Tất nhiên Nguyễn Kiều Kiều không thể nhận được bất kỳ hồi đáp nào, nàng cũng chẳng mong chờ điều đó.
Nàng lại chống cằm đợi một lúc, khóe mắt liếc thấy con thỏ cỏ trong tay, ánh mắt sáng lên. Nàng quay đầu nhìn quanh một lượt, xác định không có ai ở gần mới cúi gằm mặt xuống giả vờ ngủ gật, thực ra trong lòng đang niệm thần chú: Thỏ, thỏ, thỏ!
Vèo vèo vèo...
Ba con thỏ xám trắng bất ngờ chui ra từ một cái hang đất, lao về phía Nguyễn Kiều Kiều. Nguyễn Kiến Quốc vừa làm xong việc vác cuốc đi tới nhìn thấy cảnh này thì hoảng hốt, nhanh tay ném cái cuốc về phía bên cạnh nàng.
Vừa hay chặn được hai con thỏ!
Còn một con tự đ.â.m đầu vào cục đất nhô lên, lăn ra ngất xỉu.
Nguyễn Kiều Kiều tuy cúi đầu nhưng khóe mắt vẫn lén lút quan sát. Thấy cả ba con thỏ đều bất tỉnh nhân sự, nàng mới ngẩng đầu lên, giả bộ mắt nhắm mắt mở dụi dụi mắt.
“A! Thỏ kìa!” Nàng kêu lên, nhìn Nguyễn Kiến Quốc: “Cha đ.á.n.h được ạ?”
“……” Nguyễn Kiến Quốc.
Im lặng ba giây, sau đó ông gật đầu.
Ông sải bước tiến lên, cũng chẳng thèm nhìn ba con thỏ đang bất tỉnh mà bế Nguyễn Kiều Kiều lên, sờ sờ khuôn mặt ửng hồng vì nắng của nàng, hạ giọng hỏi: “Có chỗ nào khó chịu không?”
