Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 40: Tiểu Vai Ác (8)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:19
“Thời tiết này chắc cũng chẳng để lâu được, anh Nguyễn hay là cho nhà em một con nếm thử đi. Anh yên tâm, sau này nhà em có món gì ngon nhất định cũng sẽ mời anh nếm thử.” Khi nói lời này, Lưu Mai còn cố ý ỏng ẹo với Nguyễn Kiến Quốc, ra vẻ lẳng lơ.
Thực ra Lưu Mai vẫn luôn có ý đồ khó nói với Nguyễn Kiến Quốc.
Chỉ là năm đó khi Nguyễn Kiến Quốc kén vợ đã không chọn mụ mà cưới Thư Khiết. Mụ c.h.ế.t tâm nhưng tiêu chuẩn lại cao, đợi mãi đến khi quá lứa lỡ thì vẫn chưa lấy được chồng, cuối cùng phải dùng kế mới lấy được Hứa Kiến Lâm.
Mấy năm nay nhìn Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết ân ái, mụ không khỏi khó chịu. Thực ra cũng chẳng muốn làm gì, chỉ là không muốn thấy họ sống tốt. Thế nên khi Thư Khiết lên phía Bắc tìm người thân, người vui mừng nhất trong đội chính là mụ, tin đồn Thư Khiết sẽ không quay lại phần lớn cũng do mụ tung ra.
Giờ Thư Khiết đi đã gần một năm, tâm tư đen tối của mụ lại trỗi dậy.
Kẻ khát nước lâu ngày gặp mưa rào thế nào, mụ rõ hơn ai hết, thế nên mới giở trò lẳng lơ với Nguyễn Kiến Quốc. Cho dù không làm được gì thì chọc tức Nguyễn Lâm thị và Thư Khiết mụ cũng cam lòng, huống hồ nếu thực sự tạo được quan hệ tốt, biết đâu còn kiếm chác được khối đồ ngon.
Nghĩ đến đây, Lưu Mai càng ra sức liếc mắt đưa tình.
Coi Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư phía sau như người mù.
“……” Nguyễn Kiều Kiều đang được Nguyễn Kiến Quốc bế trên tay suýt chút nữa thì nôn.
Mụ Lưu Mai này nhan sắc bình thường, không thể nói là xấu nhưng gò má cao, mũi to, môi dày miệng rộng, lại gầy đét, nhìn qua đã thấy tướng khắc nghiệt. Giờ lại còn ỏng ẹo liếc mắt đưa tình, chỉ thấy đau cả mắt.
Nguyễn Kiều Kiều sợ hỏng mắt mình, quay đầu đi chỗ khác, ôm cổ Nguyễn Kiến Quốc giục: “Về thôi cha, về thôi.”
Nguyễn Kiến Quốc không phải người lãng mạn, cả đời này chỉ để tâm đến mỗi Thư Khiết. Lưu Mai liếc mắt đưa tình với ông, ông chẳng cảm nhận được chút nào, còn nghiêm túc khuyên: “Thím Hứa à, mắt thím có vấn đề rồi đấy, tốt nhất nên đi trạm xá khám xem sao, càng để lâu càng nguy to.”
“Phụt!” Nguyễn Kiều Kiều không muốn cười, thật sự không muốn, nhưng không nhịn được.
Cha nàng đúng là thẳng nam sắt thép chính hiệu.
Lưu Mai cũng không ngờ mình lại liếc mắt đưa tình cho người mù xem, xấu hổ đến tái mặt. Nhưng nhìn mấy con thỏ béo múp mụ lại không cam lòng, bước lên một bước định làm nũng tiếp thì cửa lớn mở ra, Nguyễn Lâm thị bưng một chậu nước gạo hắt thẳng về phía Lưu Mai.
“Á...” Lưu Mai nhảy cẫng lên tránh né, nhưng dù có tránh nhanh đến đâu thì trước n.g.ự.c vẫn ướt một mảng lớn.
Nước gạo vừa chua vừa thối khiến mụ buồn nôn.
Mụ gào lên với Nguyễn Lâm thị như phát điên: “Bà làm cái gì thế!”
“Mày bảo tao làm gì.” Nguyễn Lâm thị cười lạnh, nhìn mụ bằng ánh mắt ghê tởm như nhìn một con ch.ó ghẻ: “Muốn lẳng lơ thì về nhà mà lẳng lơ, nếu cảm thấy đi hai bước cũng lười thì tao có thể giúp mày gọi Hứa Kiến Lâm ra đây!”
Lưu Mai bị c.h.ử.i cho mặt lúc xanh lúc trắng.
Khó coi vô cùng.
Ngực mụ phập phồng, nén một bụng tức muốn c.h.ử.i lại nhưng mụ không c.h.ử.i lại được Nguyễn Lâm thị, đ.á.n.h lại càng không thể, chỉ đành tức đến ong cả đầu.
Khóe mắt liếc thấy Hứa Tư ở phía sau, mụ trút hết lửa giận lên đầu hắn: “Cái đồ ch.ó tạp chủng kia, ai cho mày đứng đực ra đấy, còn không mau về với tao!”
Nói rồi mụ đưa tay định túm tai hắn lôi về như mọi khi, nhưng tay còn chưa chạm tới tai hắn, khi chạm phải ánh mắt hắn, không hiểu sao tay mụ bỗng run lên một cái.
