Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 416: Không Tha Thứ (3)

Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:34

Gương mặt thân quen, nhìn lại ngỡ như đã qua cả thế kỷ.

Cảm nhận nỗi đau nhói quen thuộc nơi trái tim, mắt Nguyễn Kiều Kiều đỏ hoe.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình chính là Nguyễn Kiều Kiều. Cô luôn cho rằng mình là người ngoài, giống như những thông tin cô biết trong đầu, là vô tình xuyên vào một cuốn sách, chiếm cứ thân xác của Nguyễn Kiều Kiều.

Kể từ khoảnh khắc có tình cảm với người nhà họ Nguyễn, cô bắt đầu nơm nớp lo sợ, sợ mình sẽ lại bị xuyên không, sợ một ngày nào đó mình sẽ bị đẩy ra khỏi thân xác này...

Thật sự không ngờ, hóa ra cô chính là Nguyễn Kiều Kiều.

Cô rất vui.

Thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đồng thời... cũng lo lắng.

Bởi vì tất cả chuyện này quá bất thường.

Nếu cô là Nguyễn Kiều Kiều, vậy trong những ký ức cô thừa hưởng, Nguyễn Kiều Kiều kia là ai? Phải chăng Nguyễn Kiều Kiều đó mới là kẻ chiếm cứ thân xác người khác?

Hơn nữa quan trọng nhất là... cô lấy đâu ra những ký ức đó? Là của Nguyễn Kiều Kiều giả mạo?

Tại sao cô lại quay trở lại thế giới này, hơn nữa dường như là bắt đầu lại từ đầu?

Kẻ đã từng chiếm cứ thân xác cô đâu rồi? Đi đâu? Liệu có quay lại nữa không?

Quá nhiều nỗi băn khoăn không có lời giải, Nguyễn Kiều Kiều không thể nghĩ nhiều, đầu dễ bị đau.

Cô ôm đầu, ép buộc bản thân không suy nghĩ nữa, vô tình ánh mắt chạm phải ánh mắt của Thư Khiết. Không biết bà đã tỉnh dậy từ lúc nào, hiện tại đang nhìn cô chằm chằm.

Thư Khiết thấy Nguyễn Kiều Kiều nhìn mình, lập tức kích động đứng bật dậy, định bước tới thì Nguyễn Kiều Kiều lại quay mặt đi.

Đối với Thư Khiết.

Nguyễn Kiều Kiều không thể không hận không oán.

Cô biết, dù có trách cũng không trách được lên người bà.

Bà đi tìm người thân không sai.

Cha mẹ sức khỏe yếu, bà muốn chăm sóc cũng không sai.

Cô đều biết.

Nhưng cô vẫn cứ oán.

Không ai biết, trong mười mấy năm qua, cô đã sống như thế nào. Cô trở thành một con mèo, một con mèo không có quá khứ. Cảm giác không có gốc rễ đó khiến cô dù ngủ cũng vĩnh viễn không có cảm giác an toàn, cảm giác cả người trống rỗng.

Hơn nữa, giờ đây cô không thể không nhớ lại cảm giác ngâm mình trong dòng nước lạnh giá đó.

Cái lạnh thấu xương, thấu cả vào linh hồn, chỉ cần nghĩ đến thôi là toàn thân run rẩy không kìm được.

Điều khiến cô khó chấp nhận hơn cả là Thư Khiết đã từng dịu dàng gọi kẻ giả mạo Nguyễn Kiều Kiều kia ngay trước mặt cô, bế kẻ giả mạo đó đi, bỏ mặc cô một mình trong dòng nước lạnh giá cho đến khi tuyệt vọng.

Cô biết, có lẽ bà không nhìn thấy cô.

Cũng không phân biệt được Nguyễn Kiều Kiều giả mạo kia.

Những điều này không nên trách bà.

Cô biết hết.

Chỉ là về mặt tình cảm cô không làm được.

Lý trí là lý trí, nhưng tình cảm thì không chấp nhận nổi. Cô không biết bi kịch của mình do ai chịu trách nhiệm, càng không biết bi kịch của nhà họ Nguyễn bắt nguồn từ đâu!

Lúc này, chỉ có Thư Khiết.

Cô oán bà, hiện tại không muốn tha thứ cho bà.

Thấy Nguyễn Kiều Kiều vừa chạm mắt mình liền quay đi, đôi mắt vốn đang sáng lên của Thư Khiết lập tức ảm đạm.

Bà không dám tiến lên.

Bà sợ giống như ban ngày, lại gây ra phản ứng dữ dội hơn từ con gái, chỉ đành lặng lẽ nhìn cô, không dám làm gì.

Nguyễn Kiều Kiều tỉnh lại lần nữa thì đã là chiều hôm sau. Thời tiết oi bức, bệnh viện không có quạt điện, Nguyễn Kiều Kiều nóng không chịu nổi, hoàn toàn là bị nóng làm cho tỉnh. Người dính dấp mồ hôi, cô híp mắt chưa mở, nghe thấy tiếng người nói chuyện bên cạnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.