Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 42: Tiểu Vai Ác (10)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:20
Cơm nước xong, Nguyễn Lâm thị muốn dọn dẹp mấy con thỏ. Nguyễn Kiến Quốc chiều nay còn phải ra ruộng tháo nước, đang nằm trên ghế bập bênh ở nhà chính híp mắt nghỉ ngơi.
Nguyễn Lâm thị thấy lột da thỏ m.á.u me, bèn bảo Nguyễn Kiều Kiều: “Bé ngoan, vườn sau có mấy quả mận chín rồi đấy, ngay dưới gốc cây thôi, cháu với Tiểu Tư ra hái đi. Nhớ cẩn thận chút, đừng trèo lên cây hái, biết không?”
Nguyễn Kiều Kiều chẳng muốn ở một mình với tiểu phản diện chút nào, chu cái miệng nhỏ định từ chối. Nàng cũng chẳng thèm ăn lắm, giờ nàng chỉ muốn đi ngủ thôi. Nhưng tiểu phản diện rõ ràng không định cho nàng cơ hội nói chuyện, vừa nghe Nguyễn Lâm thị nói vậy liền chủ động đi ra vườn sau trước.
“Đi đi, đi đi.” Nguyễn Lâm thị cười ha hả giục, cố ý muốn nàng chơi thân với Hứa Tư.
Nguyễn Kiều Kiều hết cách, đành phải lủi thủi đi ra vườn sau.
Vườn sau được Nguyễn Lâm thị rào lại, bên trong có cái ao nhỏ nuôi mấy con vịt trắng to. Trên bờ là chỗ Nguyễn Lâm thị nuôi gà. Sát vách tường nhà có cái lều gỗ đơn sơ, trong lều có hai con gà mái già đang ấp trứng. Vì Nguyễn Lâm thị đã dặn trước nên Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư cố ý đi sang phía bên kia để tránh làm phiền gà mái đang ấp.
Đi qua chuồng gà mái là đến cây mận và cây đào. Đào đã kết quả nhưng chỉ bé bằng đầu ngón tay, chắc chắn là chưa ăn được. Mận thì sai trĩu cành, trên cành cao có vài quả đỏ, dưới thấp chỗ hướng về phía mặt trời cũng có mấy quả đỏ.
Nguyễn Kiều Kiều lạch bạch chạy tới, thở hổn hển bắt đầu hái, nhưng rõ ràng là nàng vẫn chưa đủ cao. Cho dù quả mận treo ngay dưới tán cây thấp thì cũng không nằm trong tầm với của nàng.
Nguyễn Kiều Kiều thử nhảy lên mấy cái nhưng vẫn không hái được, không khỏi có chút bực mình.
Nàng quay đầu nhìn tiểu phản diện. Tiểu phản diện cũng nhìn nàng. Nàng mím môi, hỏi: “Cậu có cách nào không?”
Tiểu phản diện lại nhìn nàng thêm vài giây. Đến khi Nguyễn Kiều Kiều sắp không chịu nổi nữa thì hắn đột nhiên bỏ đi, đi về phía cửa sau. Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày nhìn theo, không hiểu sao hắn lại bỏ đi?
Hứa Tư không phải bỏ đi, mà là đi đến cạnh cửa sau, nơi đó có một cây gậy, trông như là Nguyễn Lâm thị cố ý để đó.
Đúng rồi, không hái tới thì có thể dùng gậy đập xuống mà!
Nguyễn Kiều Kiều vỗ trán, chỉ cảm thấy sau khi biến thành người thì trí lực cũng giảm sút theo.
Hứa Tư cầm cây gậy lại, nhẹ nhàng khều rụng mấy quả mận. Nguyễn Kiều Kiều miệng thì nói không thèm, nhưng động tác lại cực kỳ thành thật, cười tít mắt chạy tới nhặt lên.
Tổng cộng được tám quả.
Nguyễn Kiều Kiều ngửa đầu nhìn mấy quả to hơn, đỏ hơn trên ngọn cây, nghĩ bụng lát các anh về sẽ hái cho, bèn hào phóng chia bốn quả trên tay cho tiểu phản diện.
“Nè, cảm ơn cậu nhé.” Bàn tay mập mạp đưa ra.
Tiểu phản diện cũng không từ chối, nhận lấy. Hai người đi ra khỏi vườn sau. Nguyễn Lâm thị bưng nước tới cho bọn họ tự rửa ăn.
Nguyễn Kiều Kiều c.ắ.n một miếng, chua đến mức rùng mình một cái, nhưng lại cảm thấy muốn ngừng mà không được.
Tiểu phản diện dường như chưa từng ăn quả này, thấy nàng ăn cũng muốn ăn thử, nhưng nhìn thấy nàng chua đến nhăn tít mặt mũi lại, tay nhỏ đang đưa lên miệng liền khựng lại.
“Ăn đi, ăn đi, ngon lắm.” Nguyễn Kiều Kiều nhiệt tình mời mọc.
Nữ chính muốn ăn nàng cũng chẳng cho đâu, xem nàng tốt chưa kìa, một lần cho hắn hẳn bốn quả đấy.
Đương nhiên, Nguyễn Kiều Kiều tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình đang cố ý lấy lòng tiểu phản diện.
