Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 452: Tôi Là Sói (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:40
“Anh là sói.”
Quả nhiên, Hứa Tư không chịu nổi việc cô bé buồn bã, vừa nghe thấy vậy liền không do dự trả lời.
Khi Hứa Tư quyết định nghịch thiên sửa mệnh, cậu cũng không nghĩ rằng mình sẽ đi theo cô bé. Cậu cứ ngỡ cậu chỉ đưa cô bé trở về điểm khởi đầu, để cô bé tìm lại chính mình và giành lại tất cả những gì thuộc về mình.
Nhưng cậu không ngờ, khi cô bé đi rồi, cậu cũng bị cuốn theo.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp lại, cậu đã nhận ra cô bé, chỉ là cô bé không biết cậu thôi.
Cậu cũng chưa bao giờ nghĩ muốn giấu cô bé, chỉ là cô bé không hỏi đến thì cậu cũng không biết bắt đầu nói từ đâu.
Cô bé là mèo, cậu chính là sói.
Cô bé là Nguyễn Kiều Kiều, cậu chính là Hứa Tư.
Cậu không biết tại sao lại như vậy, cậu nghĩ, có lẽ là do kiếp trước cậu nợ cô bé, nên định mệnh kiếp này cậu phải đến để trả nợ.
Dường như sợ Nguyễn Kiều Kiều vẫn chưa hiểu, Hứa Tư bồi thêm một câu: “Là con sói mà em thường xuyên trộm thịt, còn lầm bầm bảo là con sói ngốc nghếch ấy.”
“……”
“Anh nói cái gì?” Nguyễn Kiều Kiều không chú ý đoạn trước, chỉ chú ý đến mỗi từ "sói".
Lần này là thực sự kinh ngạc, nửa ngày không phản ứng kịp, có lúc còn nghi ngờ không biết mình có bị ảo giác hay không.
“Anh là sói, chúng ta đã từng cùng nhau chung sống mười mấy năm, em cũng trộm thịt của anh mười mấy năm.” Hứa Tư lặp lại.
“!!!” Mèo ơi là mèo!
Nguyễn Kiều Kiều suýt chút nữa nhảy dựng lên ba thước.
“Anh…… Sao anh lại……” Cô bé trừng mắt, không thể tin nổi nhìn cậu.
“Anh là sói? Con sói…… cùng em…… ở trong rừng rậm ấy hả?” Vì quá mức khiếp sợ, cô bé nói lắp bắp.
Hứa Tư gật đầu.
Nguyễn Kiều Kiều nuốt nước bọt, lùi lại hai bước. Đương nhiên không phải cô bé sợ hãi, cô bé chỉ là quá sốc thôi.
Nhưng Hứa Tư lại tưởng cô bé sợ, ánh mắt trở nên ảm đạm, cẩn thận từng li từng tí nắm lấy tay cô bé: “Đừng sợ.”
“Không phải, không phải.” Nguyễn Kiều Kiều đẩy tay cậu ra, lại lùi về sau hai bước: “Anh để em bình tĩnh lại đã, để em bình tĩnh lại, có phải em đang nằm mơ không? Hay là em vẫn còn trong mộng? Căn bản là chưa tỉnh lại??”
Nói rồi, Nguyễn Kiều Kiều hung hăng véo má mình một cái, véo đến đỏ cả lên. Hứa Tư nhìn mà xót, vừa định đưa tay gỡ tay cô bé ra thì cô bé đã buông tay.
Nguyễn Kiều Kiều rốt cuộc cũng tin mình thật sự không bị ảo giác, tất cả trước mắt không phải là mơ.
Cái tên Hứa Tư này, cái tên "nhóc phản diện" này vừa nói ra những lời khó tin đến vậy, cậu ta bảo cậu ta là sói!
Mẹ ơi.
Nguyễn Kiều Kiều ôm ngực, người đã lùi đến mép giường, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống.
Ký ức xa xăm ùa về.
Cô bé đột nhiên nhớ lại lúc mình bị sét đánh, dường như có nghe thấy tiếng sói tru, nhưng lúc đó cô bé không nghĩ nhiều. Làm sao cũng không ngờ được, cậu ta thế mà cũng bị sét đánh.
Giờ nghĩ lại, có thể cậu ta bị tia sét đó đ.á.n.h cho tru lên chăng?
Cô bé trừng mắt nhìn chằm chằm cậu, hỏi: “Tư……” Cô bé vốn định gọi là "Anh Tư", nhưng nghĩ đến cậu ta căn bản không phải Hứa Tư, trong chốc lát có chút khó xử không biết nên gọi là gì, chỉ đành bỏ qua xưng hô, hỏi thẳng: “Cái đó, tại sao anh lại bị sét đ.á.n.h hả? Anh cũng làm chuyện gì thiên lí bất dung nên bị ông trời ‘nhân đạo hủy diệt’ à?”
Nhớ tới mình vì ăn vụng thịt của cậu ta mới bị "hủy diệt", Nguyễn Kiều Kiều không khỏi có chút chột dạ.
Ánh mắt nhìn cậu cũng thay đổi, không khỏi mang theo vài phần đề phòng: “Anh không phải vì muốn đòi lại đống thịt đó nên mới đuổi tới tận đây đấy chứ?” Thế thì cũng quá đáng sợ rồi.
