Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 463: Các Anh Trai Lập Hội Ra Oai (8)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:42
Ngoài cửa lớp, cô giáo chủ nhiệm vừa đi tới, thấy cửa lớp mình bị một vòng người vây kín, còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì, vội vàng rẽ đám đông đi vào.
“Có chuyện gì thế này?” Cô giáo nghi hoặc hỏi, ánh mắt dừng lại trên người Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư: “Em Nguyễn Kiều Kiều khỏi bệnh rồi sao? Có thể đi học được rồi à?”
“Vâng ạ, em khỏi rồi.” Nguyễn Kiều Kiều trả lời, ngồi xuống chỗ ngồi vừa được Nguyễn Khánh lau sạch bong.
“Vậy những người này là……” Cô giáo chủ nhiệm nhìn đám con trai choai choai kia, lúc nhìn thấy Nguyễn Hạo thì sững người một chút, suýt chút nữa tưởng cậu là Thư Lãng, tim cũng đập nhanh hơn một nhịp.
“Chào cô giáo, chúng em là anh trai của Nguyễn Kiều Kiều. Em ấy hôm qua mới xuất viện, bố mẹ bận không đến được nên mấy anh em chúng em đưa em ấy đi học.” Nguyễn Hạo bước lên giải thích.
“À, ra là vậy, được rồi, thế còn Ngũ Y Đình là……” Cô giáo nhìn về phía cuối lớp nơi Ngũ Y Đình đang khóc thương tâm.
“Nó ngồi chỗ của em gái em, bọn em còn chưa nói gì nó đâu, tự nó đã khóc trước rồi.” Cậu nhóc mập tức tối hừ một tiếng.
Cậu vốn nghịch ngợm, từ nhỏ đến lớn chưa từng sợ giáo viên, thấy cô chủ nhiệm của Nguyễn Kiều Kiều không nói gì, bèn bồi thêm: “Cô Phó, đây là chỗ của em gái em, cái bàn này là bác cả em mua từ thành phố về, nó dựa vào cái gì mà ngồi chứ? Tại sao cô không ngăn cản nó? Nó làm thế là sai, chiếm chỗ của em gái em mà không thèm xin phép, thế thì khác gì ăn trộm?”
Lời của cậu nhóc mập nói ra có lẽ hơi nặng nề, nhưng không phải không có lý.
Cô chủ nhiệm cười gượng gạo, xấu hổ vì chuyện Ngũ Y Đình ngồi chỗ Nguyễn Kiều Kiều là do cô ngầm đồng ý.
Cô biết hoàn cảnh nhà em này nghèo, cơ hội đi học là phải quỳ gối cầu xin mới có, cảm thấy em ấy đáng thương, hơn nữa đi học lại rất chăm chú nghe giảng nên cô vô thức thương cảm vài phần. Thấy em ấy ngồi chỗ Nguyễn Kiều Kiều, cô cũng không nói gì, định bụng trước khi Nguyễn Kiều Kiều đi học lại sẽ tìm cho em ấy một cái bàn khác, nào ngờ chưa tìm được thì Nguyễn Kiều Kiều đã về.
Chỉ là, với tư cách giáo viên chủ nhiệm, cô cũng không thể xin lỗi học sinh vì chuyện này, chỉ đành bất đắc dĩ giảng hòa một cách chiếu lệ: “Em Nguyễn Kiều Kiều, chuyện này là bạn Ngũ sai, nhưng bạn ấy ngồi chỗ của em cũng không làm hỏng hóc gì, em tha thứ cho bạn ấy được không?”
Lời này nghe thật…
Nguyễn Kiều Kiều đang nhét cặp sách vào ngăn bàn, đôi lông mày nhỏ nhíu lại.
Cô bé đứng dậy, hỏi: “Em nhất định phải tha thứ cho bạn ấy sao? Không thể không tha thứ được ạ?”
Nguyễn Kiều Kiều thật sự không thích Ngũ Y Đình.
Cũng không thích cô ta ngồi chỗ của mình, điều đó khiến cô bé cảm thấy lấn cấn trong lòng.
Trước kia cô bé cảm thấy mình không phải Nguyễn Kiều Kiều, chuyện đời trước của nhà họ Nguyễn không liên quan nhiều đến mình, cô bé chỉ cần bảo vệ họ đời này là đủ. Với Ngũ Y Đình, cô bé vốn không có cảm giác gì, chỉ cần cô ta không đến trêu chọc, cô bé cũng chẳng coi ra gì. Nhưng hiện tại thì khác.
Cô bé chính là Nguyễn Kiều Kiều!
Bất kể kiếp trước thân xác cô bé bị ai chiếm giữ, đã làm ra những chuyện tồi tệ gì, nhưng vì quan hệ với Ngũ Y Đình mà nhà họ Nguyễn tan cửa nát nhà, điều này là không thể thay đổi.
Nếu nói trước kia cô bé vô cảm với Ngũ Y Đình.
Thì hiện tại chính là ghét, ghét cô ta. Không ra tay đối phó cô ta đã là may lắm rồi, tại sao còn bắt cô bé phải chịu ấm ức mà nhẫn nhịn?
Cô giáo chủ nhiệm cứ nghĩ mình nói vậy thì Nguyễn Kiều Kiều sẽ nghe theo mà nói lời tha thứ, làm sao cũng không ngờ cô bé lại hỏi ngược lại một câu như vậy.
