Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 472: Nhảy Lớp (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:43
Ngũ Y Đình vừa chuyển ghế ngồi cùng Dương Na liền nhìn sang, Hứa Tiêu đang cúi đầu đọc sách cũng ngẩng lên nhìn, ngay cả Hứa Thành ngồi bàn trên phía trước họ, bóng lưng đang nằm gục xuống bàn cũng cứng đờ lại một chút.
“Cậu gào to thế làm gì.” Thấy gần như cả lớp đều nhìn về phía này, Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày lườm Viên Tiểu Đông một cái.
Viên Tiểu Đông không sợ cô bé, nhưng lại sợ Hứa Tư. Hứa Tư cũng đang dùng ánh mắt lạnh băng nhìn cậu ta, cậu ta vội vàng bịt miệng, chớp chớp đôi mắt to làm động tác kéo khóa miệng.
Sau đó cậu ta đuổi khéo bạn học ngồi trước họ đi, ghé sát người lại, thì thầm như kẻ trộm: “Các cậu muốn nhảy lớp thật á? Chẳng phải các cậu vừa từ lớp vớ lòng nhảy lên sao? Lại muốn nhảy lên lớp mấy nữa?”
Cậu ta gãi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tớ có thể nhảy lớp cùng các cậu không nhỉ?”
“Cậu đi theo bọn tớ làm gì? Cậu có thi đỗ được không?” Nguyễn Kiều Kiều hỏi. Cô bé thấy lạ, bọn họ với Viên Tiểu Đông này giao tình cũng không sâu đậm lắm, sao cậu ta cứ thích bám đuôi thế nhỉ?
“Kể cũng phải.” Viên Tiểu Đông nhớ lại thành tích bết bát của mình, thở dài sườn sượt.
Ngẩng đầu lên lại hỏi: “Vậy các cậu định nhảy lên lớp mấy? Lớp hai à?”
Chỉ là cậu ta vừa hỏi xong, Nguyễn Kiều Kiều chưa kịp trả lời thì bên ngoài vang lên tiếng chuông “reng reng reng……”, báo hiệu vào lớp.
Viên Tiểu Đông chưa nhận được câu trả lời nên không muốn đi, nhưng bên ngoài thầy giáo dạy Toán đã cầm giáo án đi tới, cậu ta chỉ đành chạy bay về chỗ ngồi ngay ngắn.
Trong giờ Toán, Nguyễn Kiều Kiều chán nản nghe giảng, đột nhiên thấy cậu bạn nhỏ ngồi cạnh Hứa Tư truyền qua một mẩu giấy.
Hứa Tư đang nhìn lên bảng đen, căn bản không thèm liếc sang bên cạnh. Cậu bạn kia nằm rạp xuống bàn, sốt ruột không chịu được, hạ giọng gọi, Hứa Tư cũng chẳng thèm để ý.
Nguyễn Kiều Kiều liếc nhìn thầy giáo đang viết bảng, chọc chọc vai Hứa Tư, khi cậu nhìn sang thì chỉ chỉ vào cậu bạn nhỏ kia.
Lúc này Hứa Tư mới nhận lấy mẩu giấy.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Kiều Kiều làm chuyện này trong giờ học, thật sự có chút hồi hộp. Cô bé lén mở tờ giấy dưới ngăn bàn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu canh chừng thầy giáo, thấy thầy không nhìn mới dám tiếp tục đọc.
Các cậu muốn nhảy lên lớp mấy? Phía sau còn vẽ một đôi mắt và cái miệng, dưới mắt vẽ mấy dấu chấm, là một biểu tượng khóc lóc đơn giản.
Cái tên Viên Tiểu Đông này thật là…… Nguyễn Kiều Kiều dở khóc dở cười.
Nguyễn Kiều Kiều nghĩ nghĩ, viết con số "3" vào mặt sau tờ giấy rồi đưa cho Hứa Tư.
Hứa Tư mở ra xem, nhìn thấy con số cô bé viết, liền gấp tờ giấy lại, xé phần có chữ của cô bé ra, phần còn lại thì đưa trả cho Viên Tiểu Đông.
“……” Nguyễn Kiều Kiều!!!!
Hạ thấp giọng, nhân lúc thầy giáo quay đi viết bảng, cô bé hỏi: “Anh làm gì thế?”
“Em viết chữ đầu tiên.” Hứa Tư trả lời, cẩn thận gấp mẩu giấy lại, kẹp vào trong sách của mình.
“!!!” Nguyễn Kiều Kiều!!!!
Đây là cái tật xấu gì vậy trời?
Nguyễn Kiều Kiều tỏ vẻ không hiểu nổi. Cô bé viết chữ đầu tiên, một số 3, thế là cậu muốn sưu tầm lại à? Có bệnh không vậy?
Nguyễn Kiều Kiều rất muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng có lẽ động tác nhỏ của cô bé quá nhiều, thầy giáo trên bục giảng đã nhìn xuống. Cô bé chỉ đành nhe răng cười nịnh nọt, ngồi thẳng lưng, đoan chính nghe giảng, không dám ho he gì nữa.
