Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 491: Không Ai Sánh Bằng (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:46
Thấy ba con vật nhanh chóng chơi đùa với nhau, Nguyễn Kiều Kiều cũng rất vui, chỉ vào con rắn giới thiệu với cả nhà: “Đây là Tiểu Bạch ạ.”
“Cũng được đấy.” Bà nội Nguyễn gật đầu, trái lương tâm khen một câu.
“Ừ, khá đáng yêu.” Nguyễn Kiệt cũng trái lương tâm hùa theo.
“Chứ còn gì nữa, ha ha ha, Kiều Kiều thích thì cứ nuôi thôi, mai bố thuê người đến xây tường cao lên ngay.” Nguyễn Kiến Quốc hào hứng nói.
Thư Khiết và Nguyễn Hạo tuy không nói gì nhưng ánh mắt đều tràn ngập ý cười, gật đầu với cô bé.
Cả nhà họ Nguyễn đều đã tỏ thái độ đồng ý, Nguyễn Kiều Kiều vui sướng vô cùng. Chẳng qua khi ánh mắt dừng lại trên người Hứa Tư nãy giờ vẫn im lặng, đôi mắt to của cô bé chớp chớp, tạm thời chưa nói chuyện với cậu.
Cô bé dặn dò Tiểu Bạch không được chạy lung tung, rồi theo Thư Khiết đi tắm.
Những người khác trong nhà cũng giải tán, ai làm việc nấy.
Nguyễn Kiệt thực ra rất tò mò về Tiểu Bạch, muốn xem thêm chút nữa, nhưng không thân với nó, lại thêm mọi người đều đi cả rồi, cậu cũng không dám ở lại một mình, vội vàng chạy theo Nguyễn Hạo lên lầu.
Thế là cả gian nhà chính chỉ còn lại Hứa Tư và bộ ba Rắn - Mèo - Sói.
Thịt Thịt là đứa hậu đậu, mãi mới nhận ra trong nhà không còn ai ngoài Hứa Tư, nó kêu ẳng một tiếng, kẹp chặt cái đuôi to chạy biến.
Tam Mao nằm trên đất bị Tiểu Bạch chọc vào cái bụng mềm mại, tức đến mức kêu meo meo ầm ĩ, nhưng không tài nào thoát khỏi cái đuôi của Tiểu Bạch, chỉ đành lăn lộn bất lực.
Còn Tiểu Bạch.
Bề ngoài không có gì khác thường, nhưng thực chất toàn thân đã run lẩy bẩy, động tác trêu Tam Mao cũng chậm lại, cơ thể cứng đờ, trong lòng hoảng sợ tột độ.
Hứa Tư nhìn chằm chằm nó hồi lâu, mãi cho đến khi Nguyễn Kiều Kiều tắm xong đi ra, cậu mới thu hồi tầm mắt.
Trong suốt quá trình đó, Tiểu Bạch cứng đờ người không dám động đậy, Tam Mao thì đã chạy mất dép từ lâu.
Đợi Hứa Tư quay đi, Tiểu Bạch mới như con rắn c.h.ế.t, nằm vật ra đất.
“Xì xì……” Sợ c.h.ế.t rắn rồi, thực sự dọa c.h.ế.t rắn rồi!
Thời này chưa có đồ ngủ, Nguyễn Kiều Kiều mặc chiếc áo ba lỗ thoải mái từ phòng tắm đi ra, thấy Tiểu Bạch nằm bẹp dí trên đất, người run lên bần bật, còn tưởng nó bị nóng, liền bảo: “Tiểu Bạch, mày tự tìm chỗ ngủ nhé, nếu thấy nóng thì vào trong núi đi, nhưng nhớ cẩn thận lúc về, đừng để người ta nhìn thấy.”
“…… Xì xì……” Bé đáng yêu ơi.
Tiểu Bạch tủi thân thè lưỡi, nó không nóng, nó sợ mà, nó có thể ngủ cùng bé đáng yêu không?
Câu trả lời tất nhiên là không được.
Hứa Tư như nhìn thấu suy nghĩ của nó, ánh mắt lạnh băng quét tới, dọa nó vội vàng nhảy phắt xuống gầm cầu thang, cuộn tròn người trốn vào trong.
“Ừ, trong đó mát mẻ đấy, ngủ ở đó cũng được.” Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, tỏ vẻ tán thành chỗ nó chọn.
“……” Tiểu Bạch.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn sang Hứa Tư nãy giờ vẫn mặt lạnh tanh, không hó hé tiếng nào, thắc mắc hỏi: “Anh Tư, anh không đi tắm à?”
Hứa Tư nhìn cô bé một cái, đứng dậy đi ra ngoài.
Đàn ông con trai trong nhà mùa hè toàn tắm dội ngoài sân, nhà tắm chỉ dành riêng cho Nguyễn Kiều Kiều, bà nội Nguyễn và Thư Khiết dùng.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn bóng lưng hờn dỗi của cậu mà bật cười, vừa ngâm nga câu hát vừa vui vẻ đi lên lầu.
Ở cầu thang gặp Nguyễn Kiệt đang ngó đầu nhìn xuống.
“Anh ơi, anh làm gì thế?” Cô bé nhìn theo hướng nhìn của cậu.
