Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 50: Nữ Chủ Xin Thuốc (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:21
Trong đội vẫn chưa có điện, nhà nào cũng dùng đèn dầu hỏa. Tuy không đắt nhưng mỗi tháng tính ra cũng tốn vài hào.
Lưu Mai nói xong liền bưng bát cơm Hứa Thành ăn dở đuổi theo. Đối với con trai ruột, mụ vẫn rất thương yêu, không nỡ để nó đói bụng thật.
Đợi đến khi mụ dỗ Hứa Thành ăn xong thì Hứa Tư cũng từ bên ngoài trở về.
Mụ nhìn đứa con riêng này chỗ nào cũng thấy chướng mắt, hận không thể để nó c.h.ế.t quách ở bên ngoài, đừng về cái nhà này làm bẩn mắt mụ, chiếm chỗ của nhà mụ. Giờ thấy nó về, mụ lập tức chửi: “Ái chà, cái thằng con hoang nhà này biết đường mò về rồi đấy à? Cả ngày lêu lổng ở ngoài, có lêu lổng ra cái tích sự gì không?”
“À, tao suýt quên mất, mày chẳng phải rất thích nhà họ Nguyễn sao? Hay là mày đổi sang họ Nguyễn, dọn sang nhà bên cạnh mà ở đi. Tao nhìn ra rồi, cái nhà này của chúng ta, làm gì còn... Mày... Mày nhìn chằm chằm tao như thế làm gì?!” Nói đến cuối, giọng Lưu Mai trở nên run rẩy, bị ánh mắt như nhìn con mồi của Hứa Tư làm cho rợn tóc gáy.
Mụ nhớ năm mụ bước chân vào cái nhà này, Hứa Tư vẫn chỉ là một thằng nhóc con, bị mụ đ.á.n.h mắng cấu véo cũng không biết mách lẻo, không biết khóc, ngay cả trốn cũng không biết, cứ như một thằng ngốc, mặc sức cho mụ hành hạ.
Mụ cứ thế hành hạ nó hơn 5 năm trời, chẳng biết gần đây nó bị làm sao nữa.
Vẫn là cái bộ dạng như trước kia, nhưng ánh mắt đột nhiên trở nên đáng sợ. Có những lúc bị nó nhìn chằm chằm, mụ có cảm giác như sắp bị ăn tươi nuốt sống, thật sự tà môn vô cùng.
Chẳng lẽ là do lần trước bị mụ phang cái gáo sắt vào đầu nên sinh ra tật xấu?
Nhắc đến chuyện này, Lưu Mai nhớ lại vẫn thấy tim đập chân run.
Mụ hận không thể để thằng con hoang này c.h.ế.t đi, nhưng là hy vọng nó c.h.ế.t ở bên ngoài chứ không phải c.h.ế.t trong tay mụ.
Lần trước mụ nổi nóng, ném cái gáo sắt vào đầu nó. Lúc ấy m.á.u chảy đầy mặt, nó nằm trên đất nửa ngày không động đậy. Mụ tưởng mình đã g.i.ế.c c.h.ế.t nó rồi, sợ hãi tột độ. Đang lúc không biết làm sao thì nó lại đột nhiên đứng dậy với cái trán đầy máu.
Cũng chính từ lúc đó, ánh mắt của nó trở nên dọa người.
Mỗi lần nó đi lại trong nhà này cứ như cô hồn dã quỷ, không một tiếng động, tà môn lắm.
Nếu không phải nó vẫn biết ăn biết ngủ, mụ còn nghi ngờ nó có phải là ma hay không!
Giờ bị nó nhìn chằm chằm như vậy, mụ cảm thấy cảm giác kinh hoàng kia lại ập tới. May mà thằng nhãi c.h.ế.t tiệt này cũng không nhìn mụ quá lâu, xoay người đi về phòng mình. Mụ cũng chẳng buồn quan tâm nó có ăn cơm hay không, lầm bầm c.h.ử.i rủa sao không c.h.ế.t quách ở ngoài đi rồi quay vào bếp.
Nhà họ Nguyễn ăn xong cơm tối, Nguyễn Lâm thị bắt đầu múc nước cho Nguyễn Kiều Kiều rửa mặt rửa chân. Nguyễn Kiều Kiều giờ còn quá nhỏ, cái chậu đó lại nặng, nàng căn bản không bê nổi, thậm chí vắt khăn mặt cũng không khô, chỉ có thể đợi Nguyễn Lâm thị rửa mặt đ.á.n.h răng cho.
Rửa ráy xong, Nguyễn Lâm thị bảo nàng lên giường trước, gọi Nguyễn Kiệt vào chơi cùng nàng, còn bà đi ra vườn sau làm việc. Ngày nào bà cũng phải đếm số gà vịt rồi lùa vào chuồng, cũng sợ bỏ sót trứng chưa nhặt vào.
Đúng lúc đang nhặt trứng gà, bà phát hiện con gà mái kia đi kiếm ăn, vỏ trứng gà hơi nứt ra. Đang vui mừng vì năm nay lại có thêm khối gà đẻ trứng cho Nguyễn Kiều Kiều ăn thì nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ sân trước.
Giờ này mọi người đáng lẽ phải lên giường đi ngủ rồi chứ, sao còn có người đến nhà bà?
Nguyễn Lâm thị đếm sơ qua số trứng gà, xác định không thiếu quả nào mới xoay người đi về. Vừa bước vào cửa vườn sau liền nhìn thấy thím Ngũ đang đứng giữa sân.
