Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 519: Ba Cuồng Em Gái Khác (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:50
Đến cửa bưu điện, nhìn Nguyễn Kiến Quốc bê ra từng gói bưu kiện cái sau to hơn cái trước, khóe miệng Nguyễn Kiều Kiều hơi giật giật.
Cô bé cảm thấy có lẽ cậu, dì và ông ngoại đang thi xem bưu kiện của ai to hơn, nên mới khéo thế này, cái sau to gấp đôi cái trước.
Gói của Thư Lãng nhỏ nhất nhưng cũng nặng nhất. Tiếp theo là của Thư Vi, to hơn của Thư Lãng nhưng nhẹ hơn. Cuối cùng là của ông cụ, gói của ông to đến mức dọa người, cũng siêu nặng, phải mấy người khiêng ra. Đặt gói đó xuống xong, hai gói của Thư Vi và Thư Lãng chỉ có thể xếp chồng lên trên, và thế là Nguyễn Kiều Kiều cùng Hứa Tư thành công mất chỗ ngồi.
Nguyễn Kiến Quốc nhìn đống bưu kiện khổng lồ này cũng kinh hãi một chút. Ông không ngờ nó lại to đến thế, to đến mức con gái ông không còn chỗ ngồi.
Ông đi vòng quanh thùng xe ba bánh hai vòng, cuối cùng hết cách, đành phải tháo mái che bên trên ra gửi tạm ở bưu điện, sau đó cho Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư ngồi sát vào lưng ghế lái của ông, dặn hai đứa bám chặt lấy vai ông, lúc này mới miễn cưỡng lên đường.
Chỉ là khi ông về đến nhà, thấy ông để hai đứa trẻ ngồi nguy hiểm như vậy, không nghi ngờ gì nữa, ông lại bị bà nội Nguyễn mắng cho một trận té tát.
“Mấy năm nay não anh bị ch.ó tha rồi à? Anh để Kiều Kiều ngồi thế, ngã thì làm sao!” Bà nội Nguyễn càng nghĩ càng giận, chẳng cần biết con trai đã lớn thế nào, cầm luôn cái chổi đang quét sân lao tới.
Nguyễn Kiến Quốc nhe hàm răng trắng bóc cười nịnh nọt với bà, sau đó chui tọt qua dưới cái chổi, chạy một mạch vào trong sân.
Bên kia, Thư Khiết đang cầm kéo mở bưu kiện.
Bà nhìn ba gói bưu kiện này cũng cạn lời.
Đối với ba kẻ ấu trĩ trong nhà kia bà thực sự bó tay, đặc biệt là ông cụ Thư. Rõ ràng trước kia là một cán bộ lão thành nghiêm túc như thế, chẳng biết làm sao lại lưu lạc đến nông nỗi này?
Dạo trước ông cụ Thư có gửi một bức thư đến, nói rằng sức khỏe ông chưa hồi phục hẳn, bác sĩ không cho phép ông đến nhà họ Nguyễn, ông chỉ có thể gửi một ít quà. Đương nhiên, ông đặc biệt nhấn mạnh chỗ quà này, trừ một phần nhỏ cho Nguyễn Kiệt và Nguyễn Hạo, còn lại đều là của Nguyễn Kiều Kiều, bảo bà nhất định phải nói cho Nguyễn Kiều Kiều biết con bé còn có người ông ngoại là ông đây.
Ngày hôm sau nhận được thư, Thư Khiết đã bàn với Nguyễn Kiến Quốc gửi nốt số linh chi còn lại của bà nội Nguyễn cho ông, chỉ là không biết hiện tại bên đó đã nhận được chưa.
Còn Thư Vi và Thư Lãng thì chẳng thèm báo trước tiếng nào, cứ thế gửi thẳng bưu kiện đến, cứ như đã hẹn trước, lại còn đến cùng một ngày.
Thư Vi gửi đa số là quần áo và giày dép, còn Thư Lãng là người thực tế nhất, ngoài gửi đồ cho Nguyễn Kiều Kiều, cậu còn gửi cho Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt mỗi người một bộ sách.
Quần áo của Nguyễn Kiều Kiều vốn đã nhiều đến mức có thể mặc cả tháng không trùng bộ nào.
Giờ thêm ba gói to đùng này nữa, cô bé có thể mặc ba tháng không trùng!
Thư Khiết và bà nội Nguyễn chỉ riêng việc sắp xếp đống đồ này đã mất hai ba tiếng đồng hồ, nhét đầy tủ quần áo của Nguyễn Kiều Kiều vẫn chưa hết, phải chiếm dụng sang cả tủ của bà nội Nguyễn.
“Đợi đến nghỉ đông, nếu sức khỏe bố em tốt hơn, cả nhà mình lên thủ đô đón ông về ăn tết nhé.” Buổi tối, Thư Khiết rúc vào lòng Nguyễn Kiến Quốc thủ thỉ.
Bà biết bà nội Nguyễn sẽ không đồng ý cùng họ lên thủ đô ăn tết, càng không yên tâm để Nguyễn Kiều Kiều rời khỏi tầm mắt của bà, cho nên mới nghĩ ra cách trung dung này.
