Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 534: Món Quà Của Sói (7)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:52
Ví dụ như, làm việc gì đó là không tốt, nói thế với cậu ta thì vô dụng, bạn phải nói với cậu ta rằng việc đó không tốt cho cô bé, cậu ta sẽ nghe ngay lập tức!
Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiều Kiều không kìm được nói: “Anh Tư yên tâm, dù tương lai thế nào, chúng ta vẫn mãi là những người bạn tốt nhất.”
Nguyễn Kiều Kiều trước sau vẫn cảm thấy con sói ngốc này có hàng loạt hành động như vậy đều là vì ở thế giới này không có vướng bận, không quen biết ai, nên mới đặc biệt để ý và có sự chiếm hữu khác thường đối với cô bé - một "con mèo quen thuộc".
——
Sinh nhật Nguyễn Kiều Kiều qua đi, trời cũng bước vào cuối thu, thời tiết ngày càng lạnh.
Theo sự thay đổi của thời tiết, việc kinh doanh của tiệm cơm cũng ngày càng khấm khá, ngày càng phát đạt. Đặc biệt sau khi trời trở lạnh, những ngày đắt khách có khi thu về hơn 100 đồng.
Đương nhiên, chuyện này không thể tách rời nguồn cung cấp món ăn rừng từ Hứa Tư, rất nhiều người thậm chí đến đây chỉ vì món này.
Hồi tiệm cơm mới mở, Nguyễn Kiều Kiều từng đề nghị đưa số tiền riêng của Hứa Tư cho Nguyễn Kiến Quốc coi như góp cổ phần, nhưng Nguyễn Kiến Quốc từ chối.
Không phải không cho Hứa Tư góp cổ phần, mà là trực tiếp dùng số món ăn rừng Hứa Tư cung cấp để tính tiền vốn, chia cho cậu một phần ba cổ phần. Nói cách khác, đợi đến cuối năm thanh toán sổ sách, cậu sẽ được chia một phần ba lợi nhuận.
Chỉ là cậu còn nhỏ tuổi, số tiền này Nguyễn Kiến Quốc sẽ quản lý giúp, đợi cậu lớn hơn chút nữa sẽ đưa lại, hoặc tương lai đầu tư vào các hạng mục khác để lãi mẹ đẻ lãi con.
Hứa Tư đối với chuyện này sao cũng được, Nguyễn Kiến Quốc nói thế nào cậu nghe thế ấy. Dù sao tiền của cậu trong mắt cậu đều là của Nguyễn Kiều Kiều, có thể nuôi sống cô bé là đủ rồi.
Mấy ngày đầu đông.
Tiểu Bạch ở trong nhà có vẻ hơi buồn bực không vui, cũng không thích đi lại, phần lớn thời gian đều cuộn tròn ngủ dưới gầm cầu thang, ngủ một mạch cả ngày, cũng không ra ngoài kiếm ăn.
Ban đầu Nguyễn Kiều Kiều còn tưởng nó bị bệnh, còn cố ý kéo Hứa Tư đi hỏi nó xem khó chịu ở đâu.
Kết quả biết được là nó muốn ngủ đông, nhưng lại không nỡ xa cô bé.
Nó cảm thấy lần trước cô bé bị bệnh nặng, đầu bị đập một lỗ lớn chính là vì mình không ở bên cạnh bảo vệ nên mới bị thương, thế là cứ không dám rời đi, thậm chí còn muốn ngủ đông ngay trong nhà để tiện bảo vệ cô bé bất cứ lúc nào.
Nguyễn Kiều Kiều biết được suy nghĩ của nó thì vô cùng cảm động.
Chỉ là con người và động vật không giống nhau, đặc biệt là loài rắn, chúng cần ngủ đông, trong khi con người mùa đông vẫn hoạt động bình thường, nó nghỉ ở đây e rằng không thể ngủ đông tốt được.
Cô bé ngồi xổm trước mặt Tiểu Bạch, vuốt ve cái đầu to của nó khuyên nhủ: “Tiểu Bạch, mày đi ngủ đông đi, tao ở đây không sao đâu, tao còn có Thịt Thịt, còn có Tam Mao mà.”
“Gâu gâu!” Thịt Thịt đang gặm xương ngoài hành lang, nghe thấy thế liền sủa lên hai tiếng đúng lúc.
“Xì xì……” Thế không được, cái thứ đó yếu xìu, không bảo vệ được bé đáng yêu đâu.
Đối với Thịt Thịt, dù là người hay là rắn đều giữ thái độ coi thường, đều cảm thấy trông chờ vào Thịt Thịt bảo vệ cô bé thì thà trông chờ lợn nái biết leo cây còn hơn.
Thịt Thịt không biết có nghe hiểu hay không, nghe tiếng liền xù lông toàn thân, nhe răng, khoe hàm răng nanh vất vả lắm mới mọc lại, tỏ vẻ mình hung dữ lắm đấy.
Nhưng bị Hứa Tư chậm rãi liếc mắt một cái, nó lập tức sợ sun vòi, kẹp chặt đuôi ngậm xương chạy biến. Lúc đi ngang qua sau lưng Tam Mao, nó còn tiện chân quét cái đuôi trêu chọc một cái, kết quả bị Tam Mao - giờ đã trưởng thành hoàn toàn - đuổi cho chạy nhảy tưng tưng khắp sân kêu ăng ẳng……
