Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 564: Ba Kẻ Ấu Trĩ (13)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:57
Thấy xe dừng lại, mấy cậu nhóc lập tức cảnh giác, vây chặt Nguyễn Kiều Kiều ở phía sau, mắt lộ hung quang nhìn chằm chằm chiếc xe, tưởng đây là loại mẹ mìn chuyên bắt cóc trẻ con mà người lớn hay kể.
Cậu nhóc mập thậm chí đã tính sẵn, nếu đúng là thật, cậu sẽ dùng thân hình cường tráng của mình liều c.h.ế.t giữ chân đối phương, để em gái chạy trước!
Nhưng xe dừng lại cũng không có người xuống ngay, mà đợi vài giây sau, một người bước xuống từ ghế lái phía trước.
Là một người đàn ông rất cao lớn, ánh mắt quét qua mấy đứa trẻ một lượt, không dừng lại lâu mà chạy đến cửa xe bên cạnh, cúi người, cung kính mở cửa xe.
Cửa xe vừa mở, hơi nóng trong xe phả ra ngoài.
Nguyễn Kiều Kiều từ trong vòng bảo vệ của các anh, tò mò vươn cái cổ nhỏ, kiễng chân nhìn ra ngoài.
Sau đó bắt gặp một đôi mắt trông có vẻ quen quen.
Đối phương là một ông cụ, trạc khoảng 60 tuổi, tóc bạc trắng, tinh thần rất tốt nhưng có vẻ hơi mệt mỏi.
Biểu cảm trông khá nghiêm túc, đặc biệt là đôi mắt quen thuộc kia, càng mang theo một loại uy nghiêm khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Lúc này, ông cụ cũng đang nhìn chằm chằm mấy củ cải nhỏ bên ngoài.
Mặt lạnh như tiền.
Tuy nhiên, khi ánh mắt khóa chặt vào cô bé con đang nghiêng cái đầu nhỏ, tò mò nhìn mình qua khe hở giữa đám trẻ, đôi mắt tràn đầy uy nghiêm kia như có phép thuật, trong nháy mắt từ nghiêm khắc chuyển sang tràn đầy yêu thương.
“Tiểu Kiều Kiều à.” Ông cụ gọi, giọng nói ồm ồm cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
“!!!” Cậu nhóc mập: Nguy to! Tên mẹ mìn này còn điều tra địa hình trước, thế mà còn biết tên em gái cậu, quả nhiên, hắn đến để bắt cóc cô em gái trắng trẻo mập mạp của cậu!
Còn Nguyễn Kiều Kiều cũng đang hồi tưởng lại đôi mắt này, cứ cảm thấy đôi mắt này vô cùng quen thuộc.
Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.
“Tiểu Kiều Kiều, ta là ông ngoại đây.” Thấy mấy đứa trẻ nhìn mình như nhìn kẻ thù, ông cụ trong lòng vui như mở cờ, nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì, chỉ dùng ánh mắt yêu thương nhìn Nguyễn Kiều Kiều vẫn đang thập thò, núp sau lưng các anh, đ.á.n.h giá ông như một chú mèo con.
“!!!” Lần này đến lượt Nguyễn Kiều Kiều kinh ngạc.
Trong nháy mắt cô bé nhớ ra đã nhìn thấy đôi mắt này ở đâu, hóa ra là ở trên người cậu Thư Lãng. Chỉ là có lẽ do tuổi tác, đôi mắt của ông cụ và Thư Lãng có chút khác biệt, nhưng vẫn rất giống nhau.
“Kẻ lừa đảo!” Nguyễn Vĩ hét lên.
“Đúng đấy!” Cậu nhóc mập hùa theo: “Ông ngoại của em gái tao ở tận thủ đô, ông là đồ lừa đảo, đừng hòng lừa em gái bọn tao.”
“Em gái, chúng ta chạy mau, người này chắc chắn là mẹ mìn!” Nói xong, cậu nhóc mập định kéo Nguyễn Kiều Kiều chạy, nhưng Nguyễn Kiều Kiều lại đứng im không nhúc nhích.
Cô bé kéo tay Nguyễn Lỗi, nhỏ giọng nói: “Anh ơi, người này hình như đúng là ông ngoại của Kiều Kiều thật đấy.”
Thư Khiết có ảnh của mọi người trong nhà họ Thư, nhưng duy chỉ không có ảnh ông cụ Thư, bởi vì nghe nói ông cụ Thư cực kỳ cố chấp, nhất quyết không chịu chụp ảnh, bảo là cả đời này chỉ chụp một lần, đó chính là ảnh thờ.
Cho nên bà nhớ mặt những người khác trong nhà, duy chỉ không biết mặt ông ngoại này.
Nhưng từ đôi mắt rất giống kia, và chiếc xe này, cô bé có thể xác định thân phận đối phương, ông ấy chính là ông ngoại của cô bé.
Rốt cuộc thời buổi này làm gì có mẹ mìn nào đủ vốn liếng lái một chiếc xe xịn thế này đi bắt cóc trẻ con chứ?
Một trong ba kẻ cuồng cháu gái của nhà họ Thư đã đến hiện trường ~
