Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 572: Ông Cụ Thư (8)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:59
Nguyễn Kiến Quốc toàn thân cứng đờ, nỗi hoảng loạn trong lòng lúc này khiến ông chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Ông theo bản năng đưa mắt cầu cứu về phía bà nội Nguyễn.
Bà nội Nguyễn bưng rổ rau lên, coi như không thấy gì, đi thẳng vào bếp. Bà còn phải nấu cơm, bận lắm!
"!!!" Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc chỉ đành mang tâm trạng bi tráng đi về phía phòng ngủ. Nguyễn Kiều Kiều chứng kiến toàn bộ quá trình cười thầm trong bụng muốn điên lên được.
Cô bé chạy chậm tới nắm lấy bàn tay to của Nguyễn Kiến Quốc, ngẩng đầu cười híp mắt nói: "Bố ơi, Kiều Kiều đi cùng bố."
"Ừ." Nguyễn Kiến Quốc cảm động quá chừng, vội vàng bế cô con gái bảo bối lên.
Có tiểu bảo bối trong lòng làm chỗ dựa, Nguyễn Kiến Quốc thực sự bớt sợ đi nhiều.
Trong phòng, ông cụ Thư được Thư Khiết đỡ từ từ ngồi dậy. Thư Khiết đưa cốc nước ấm đã chuẩn bị sẵn, ông cụ Thư uống một ngụm, sau đó thở phào một hơi nặng nhọc.
"Bố này, bố đến sao không báo trước với con một tiếng." Thư Khiết nhìn ông đặt cốc nước xuống bàn, miệng thì trách móc nhưng nụ cười trên mặt ai cũng thấy rõ bà rất vui.
"Lười phiền con, nên bố tự đi." Ông cụ Thư nói, ánh mắt đồng thời dừng lại trên người hai bố con đang đứng ở cửa.
"Bố..." Người Nguyễn Kiến Quốc lập tức cứng đờ, dũng khí vừa mới gom góp được trong nháy mắt xì hơi sạch. Tiếng gọi vừa thốt ra khỏi miệng đã bị ông cụ Thư cắt ngang: "Kiều Kiều à, lại đây với ông ngoại nào."
Ông cụ Thư vẫy tay với Nguyễn Kiều Kiều, không thèm liếc nhìn Nguyễn Kiến Quốc lấy một cái.
"..." Nguyễn Kiến Quốc. Tuy đã sớm biết bố vợ sẽ không ưa mình, cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được cảm thấy khó chịu. Giọng nói vốn cao vút giờ trầm xuống hẳn: "Bố."
Ông cụ Thư vẫn không phản ứng, coi như không nhìn thấy ông, ánh mắt chỉ dừng trên người Nguyễn Kiều Kiều, vẫy tay bảo cô bé qua.
Nguyễn Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh, đương nhiên biết không thể dùng chiêu đối phó với Thư Lãng để áp dụng lên ông cụ Thư, nhưng điều đó không có nghĩa là cô bé hết cách.
Cô bé đi qua, nhưng là kéo cả Nguyễn Kiến Quốc cùng qua, đứng bên mép giường ông cụ Thư, đầu tiên là ân cần hỏi han: "Ông ngoại ơi, ông ngủ có ngon không ạ?"
"Ngon, ngủ ngon lắm." Ông cụ Thư gật đầu. Chỉ cần nghe thấy giọng nói của Nguyễn Kiều Kiều, ông liền cảm thấy cả trái tim như được ngâm trong hũ mật, ngọt ngào vô cùng.
"Ông ngoại ngủ ngon ạ, vậy Kiều Kiều giới thiệu với ông ngoại, đây là bố của Kiều Kiều, một người bố rất lợi hại đấy ạ." Nguyễn Kiều Kiều đẩy Nguyễn Kiến Quốc lên phía trước hai bước, khiến ông cụ Thư vốn cố tình lờ đi buộc phải chú ý đến.
"..." Ông cụ Thư.
Khóe miệng vừa hơi nhếch lên lập tức mím thành một đường thẳng tắp.
Ánh mắt sắc bén quét thẳng về phía Nguyễn Kiến Quốc, giống như radar quét từ trên xuống dưới một lượt, đôi mày vẫn luôn nhíu chặt đầy vẻ không hài lòng.
Còn Nguyễn Kiến Quốc dưới ánh nhìn như vậy, sắc mặt ngày càng trắng bệch, cơ thể ngày càng cứng đờ, căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn mà thấy thương, cô bé đi đến bên cạnh ông cụ Thư, cũng chẳng sợ ông mặt lạnh, đưa bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay to đầy gân guốc của ông, khẽ lắc lắc.
"Ông ngoại..." Giọng nói non nớt mềm mại, thực sự còn ngọt hơn cả đường.
Cho dù là ông cụ Thư luôn nghiêm nghị với con cái, chưa bao giờ nở nụ cười, cũng làm sao chịu nổi chiêu này. Bức tường thành cao ngất vừa dựng lên trong nháy mắt sụp đổ ầm ầm, biểu cảm trên mặt cũng theo đó mà dịu đi không ít.
Cuối cùng như để lấy lệ, ông tùy tiện gật đầu một cái.
