Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 583: Ảnh Gia Đình (9)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:01
Anh nhìn ông cụ đang ngồi phơi nắng khoan khoái đằng kia, mặt đờ ra.
Ông cụ Thư liếc mắt nhìn qua, cười như không cười: “Sao, đi làm xa mấy năm, giờ đến bố mình cũng không nhận ra à?”
“Bố……” Thư Lãng gọi, giọng yếu ớt: “Sao bố lại ở đây?” Lại còn đến sớm thế này nữa.
“Nói cứ như đây là chỗ của anh, tôi không được đến ấy!” Ông cụ Thư cười lạnh một tiếng, nhìn Thịt Thịt nhảy cẫng lên từ mặt đất, chạy vòng quanh Thư Lãng, ghét bỏ nói: “Từ nhỏ anh đã được mấy cái thứ không ra gì này yêu thích, hóa ra lớn lên vẫn thế, thật chẳng có tiền đồ.”
“……” Thứ không ra gì tên là Thịt Thịt.
Thân hình núng nính của Thịt Thịt cứng đờ giữa không trung, nửa người trên đang chồm lên thu về không được, tiếp tục vươn ra cũng không xong, tru lên một tiếng đầy ai oán.
“Hừ.” Ông cụ Thư quay mặt đi, thật là nhìn thêm một cái cũng thấy bẩn mắt.
“……” Thư Lãng. Thôi thì đã quá quen với tính khí thất thường của ông bố nhà mình, anh đưa tay vuốt ve an ủi cái đầu to của Thịt Thịt, ngẩng đầu thấy bà nội Nguyễn nghe tiếng đi ra, lập tức gọi: “Thím ơi, cháu lại đến làm phiền đây ạ.”
“Biết làm phiền mà còn đến, giới trẻ bây giờ thật chẳng hiểu chuyện gì cả.” Ông cụ Thư đang phơi nắng làu bàu.
“……” Thư Lãng. Duy trì nụ cười, tiếp tục coi như không nghe thấy.
“Hoan nghênh hoan nghênh, đi đường xa chắc mệt lắm rồi nhỉ.” Bà nội Nguyễn coi như không nghe thấy lời ông cụ Thư, cười nói, quay đầu gọi vọng lên lầu: “Kiều Kiều ơi, cậu con đến rồi này, mau xuống đây.”
Nguyễn Kiệt và Nguyễn Kiều Kiều nghe tiếng chạy ra ban công trước nhìn xuống, thấy Thư Lãng xách túi đứng dưới lầu, đều reo lên vui sướng: “Cậu!”
Sau đó quay người chạy xuống.
Thư Lãng bước tới đón, đầu tiên xoa đầu Nguyễn Kiệt, rồi bế bổng cô bé Kiều Kiều mềm mại lên, giơ lên cao cười nói: “Kiều Kiều cao lên rồi này, cũng nặng hơn chút, còn nhớ cậu không? Có nhớ cậu không nào?”
“Kiều Kiều chỉ cao lên thôi, không có nặng hơn đâu ạ.” Nguyễn Kiều Kiều tỏ vẻ điểm này vẫn cần phải biện minh một chút.
Thư Lãng nhìn cô bé con thích làm điệu không muốn bị người ta chê béo, cười ha hả: “Được rồi, Kiều Kiều không nặng, chỉ cao lên thôi. Con còn chưa trả lời cậu đâu, có nhớ cậu không hả?”
“Có ạ, nhớ lắm nhớ lắm luôn!” Nguyễn Kiều Kiều lúc này mới cười híp mắt nói, vòng tay ôm cổ anh để giữ thăng bằng.
“Thế Kiều Kiều thơm cậu một cái, để cậu cảm nhận nỗi nhớ của Kiều Kiều nào.” Thư Lãng ôm cô bé vào lòng.
Nguyễn Kiều Kiều lập tức nâng khuôn mặt tuấn tú của anh lên, thơm chụt một cái thật mạnh, khiến Thư Lãng cười sảng khoái. Trên đường đến đây anh còn sợ Nguyễn Kiều Kiều còn nhỏ, hay quên, nửa năm rồi khéo quên mất người cậu này rồi ấy chứ.
Kết quả không ngờ lại ngoài dự đoán của mọi người, cô bé còn thân thiết với anh hơn trước.
Anh vui vẻ cười không ngớt.
“Cậu ơi, cháu cũng nhớ cậu.” Nguyễn Kiệt đứng dưới đất lập tức hùa theo, nhìn anh với ánh mắt đầy sùng bái.
“Khụ khụ!! Hừ!” Ông cụ Thư đang phơi nắng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn Nguyễn Kiệt đang dính lấy Thư Lãng và nhìn Thư Lãng bằng ánh mắt sùng bái.
“……” Nguyễn Kiệt giật mình run rẩy, tim gan suýt rớt ra ngoài.
Theo bản năng nấp ra sau lưng Thư Lãng, ông ngoại đáng sợ quá……
Lần này, sắc mặt ông cụ Thư càng khó coi hơn, còn ẩn ẩn đen lại. Ông đã bảo thằng nhóc này không đáng yêu mà, thấy chưa! Có nói sai đâu!
