Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 618: Thủ Khoa Đại Học (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:04
Cũng có không ít người làm mai mối cho anh, nhưng Nguyễn Kiến Đảng vẫn luôn không có tâm trí nào cho chuyện đó. Anh chỉ muốn tập trung nuôi mấy đứa con trai khôn lớn, đặc biệt là sang năm Nguyễn Tuấn cũng phải thi đại học rồi. Anh thật sự không muốn vì chuyện riêng của mình mà làm con trai phân tâm, nên đều từ chối tất cả lời giới thiệu, chỉ an tâm làm việc và nuôi con.
Vì sống gần nhà bác cả, những lúc Nguyễn Kiến Đảng ở tiệm cơm chưa về, Nguyễn Vĩ đều sang nhà bác cả ăn ở. Dù sao phòng của Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt vẫn luôn để trống. Cũng chính nhờ vậy mà thành tích của Nguyễn Vĩ tiến bộ vượt bậc, năm nay còn thi được hạng 5.
Hiện tại nhà bác cả muốn tổ chức tiệc mừng, nhưng nhà lầu không đủ chỗ bày biện, nên quyết định bày tiệc ở sân nhà Nguyễn Kiến Đảng.
Khách khứa rất đông. Mấy năm nay Nguyễn Kiến Quốc cùng Lục Chí Uy làm ăn buôn bán nên quen biết rất nhiều người trong giới kinh doanh, tiệm cơm mở ra cũng có không ít khách quen có quan hệ tốt và qua lại. Bên phía Thư Khiết khách cũng không ít, từ trường học cho đến những người có chút quan hệ với cụ ông Thư cũng nhân cơ hội này đến làm thân. Vì vậy, tiệc bày suốt hơn ba mươi bàn. Cũng may ở nông thôn cái gì cũng thiếu nhưng đất đai thì rộng rãi, chỗ ngồi thoải mái.
Thư Vi cũng đã đến nhà họ Nguyễn từ mấy ngày trước vì cô đang được nghỉ hè.
Thư Lãng công việc bận rộn không dứt ra được, còn cụ ông Thư dường như gần đây có việc cần xử lý nên cũng không đến được. Tuy nhiên, ông đã gửi một món quà lớn cho Nguyễn Hạo, nhắn rằng đợi khi nào Nguyễn Hạo đến Bắc Đô sẽ đưa tận tay.
Trong buổi tiệc hôm nay, ngoài khách khứa của gia đình, còn có không ít bạn học của Nguyễn Hạo đến chúc mừng. Nguyễn Kiều Kiều liếc mắt nhìn vào trong phòng, thấy có khoảng mười người đang ngồi lộn xộn.
Thư Khiết và bà nội Nguyễn đều bận túi bụi, ngay cả Thư Vi cũng xắn tay áo lên phụ giúp. Nguyễn Kiều Kiều bèn xung phong nhận việc bưng dưa hấu và kẹo lên lầu mời khách. Nước thì nặng quá nên Hứa Tư đã xách lên trước.
Hôm nay Nguyễn Kiều Kiều ăn mặc rất xinh đẹp. Cô bé vốn đã có làn da trắng trẻo mịn màng, giờ lại mặc một chiếc váy tay bồng, buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, cả người trông non nớt như có thể búng ra nước.
Nguyễn Hạo 18 tuổi tốt nghiệp cấp ba, trong lớp được coi là người nhỏ tuổi nhất. Những người khác do đi học muộn nên tuổi tác ít nhiều đều lớn hơn, đa số đều trên hai mươi.
Đột nhiên nhìn thấy một cô bé xinh xắn, mềm mại đi lên, tất cả các bạn học đều không nhịn được mà ngoái nhìn.
Nguyễn Kiều Kiều lập tức nở một nụ cười ngọt ngào quen thuộc: "Em chào các anh các chị, mẹ bảo Kiều Kiều mang trái cây và kẹo lên cho mọi người ạ, ở đây còn có nước nữa."
"Ui cha mẹ ơi, ở đâu ra tiểu tiên nữ thế này? Nguyễn Hạo, đây là em gái cậu, cô em gái mà cậu thường xuyên nhắc đến đó hả?" Trong nhóm bạn học, một nam sinh trông đặc biệt hoạt bát nhảy dựng lên từ ghế sofa, gào to.
Nguyễn Hạo không trả lời ngay, anh đi ra cửa đón lấy cái khay trên tay Nguyễn Kiều Kiều, lại nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé xem xét, xác định không bị hằn đỏ mới yên tâm. Sau đó, anh một tay bưng khay, một tay dắt cô bé đi vào.
Anh cười giới thiệu với các bạn: "Đây là em gái mình, Nguyễn Kiều Kiều."
"Em chào các anh chị ạ, em là Nguyễn Kiều Kiều." Nguyễn Kiều Kiều cười tít mắt nhắc lại lần nữa.
"Chào em gái, chào em gái, anh là bạn tốt của anh trai em, anh tên là Nguyên Chí Bằng, em cứ gọi anh là anh Bằng là được." Nam sinh vừa nhảy dựng lên lúc nãy nói. Thấy Nguyễn Kiều Kiều cười ngọt ngào, dáng vẻ lại vô cùng đáng yêu, cậu ta ngứa tay muốn xoa đầu cô bé.
Nhưng tay còn chưa kịp chạm vào đã bị Nguyễn Hạo gạt ra, khiến cả đám bạn học cười ồ lên.
