Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 648: Lớp 6 (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:09
Nhắc đến Nguyễn Kiều Kiều, sự tự hào của Triệu Lệ không cách nào che giấu được, hận không thể nói cho cả thế giới biết đây là con gái cưng của bà.
"Giỏi thật đấy!" Bà mẹ kia quả nhiên vẻ mặt đầy thán phục, giơ ngón tay cái lên.
Trong khi đó, cô chủ nhiệm đang phát biểu mẫu cho học sinh khác nghe thấy vậy thì mày càng nhíu chặt, ấn tượng về Nguyễn Kiều Kiều lại càng kém đi một chút.
Đợi đến khi điền xong biểu mẫu, Nguyễn Kiều Kiều cầm tờ giấy đến đưa cho cô chủ nhiệm, lại thấy cô nhàn nhạt nói: "Cứ để ở bên cạnh đi." Giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn.
"......" Nguyễn Kiều Kiều hơi nhạy cảm, gần như ngay lập tức nhận ra thái độ đó. Tuy cô không biết mình đắc tội gì với cô chủ nhiệm này, nhưng vẫn gật đầu lễ phép nói: "Dạ, vậy thưa cô em để ở đây ạ, lát nữa cô xem có chỗ nào chưa đúng thì bảo em sửa lại."
"Ừ." Cô chủ nhiệm ừ một tiếng lạnh nhạt, cũng chẳng thèm nhìn, tiếp tục thu biểu mẫu từ tay phụ huynh khác.
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Cô vẫn mỉm cười lễ phép, lui về bên cạnh Thư Khiết.
Thư Khiết xoa đầu con gái, ánh mắt lướt qua cô chủ nhiệm, trên mặt không lộ rõ vui buồn.
Chỉ có Nguyễn Kiến Quốc là sắp tức nổ phổi. Đây là thái độ gì vậy? Con gái ông đến trước, điền xong trước, không theo thứ tự trước sau thì thôi, lại còn tỏ thái độ thiếu kiên nhẫn như vậy?
Ông hận không thể xông lên mắng cho một trận. Dám đối xử với cục cưng của ông như thế, ông... thật là muốn điên lên được.
Nhưng Thư Khiết bên cạnh giữ chặt cổ tay ông, lắc đầu ra hiệu.
Nguyễn Kiến Quốc chỉ đành nén cơn giận, chờ cô chủ nhiệm lề mề xem vài tờ biểu mẫu khác xong, bị ép buộc phải nhìn vào tờ biểu mẫu của Nguyễn Kiều Kiều.
Tại sao lại là ép buộc?
Bởi vì Nguyễn Lỗi và Hứa Tư đồng thời điền xong, hai người cùng cầm tờ biểu mẫu bị gạt sang một bên của Nguyễn Kiều Kiều lên, gí sát vào trước mắt cô chủ nhiệm.
Lúc này cô chủ nhiệm mới buộc phải nhìn sang.
Mấy năm nay Nguyễn Kiều Kiều cùng Hứa Tư luyện chữ rất chăm chỉ. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng chữ viết lại rất nắn nót, đẹp đẽ. Chỉ là do lực tay chưa đủ nên nét chữ hơi mảnh, nhưng đã đủ đẹp, ít nhất so với bạn cùng lứa thì xuất sắc hơn gấp mười lần.
Cô chủ nhiệm nhìn thấy nét chữ liền ngạc nhiên.
Cô theo bản năng nhìn lên dòng đầu tiên của tờ biểu mẫu, bên trên viết ba chữ "Nguyễn Kiều Kiều", không sai, đây thực sự là chữ viết của cô bé chưa đầy chín tuổi kia.
Cô lại nghiêm túc xem kỹ tờ biểu mẫu.
Phát hiện điền không sai một chỗ nào. Vừa nãy cô có để ý, phụ huynh không hề chỉ dạy mà hoàn toàn do cô bé tự hoàn thành.
"Nguyễn Kiều Kiều?" Cô chủ nhiệm nhìn về phía cô bé đang ngoan ngoãn đứng cạnh phụ huynh với ánh mắt phức tạp.
Nguyễn Kiều Kiều bước lên hai bước, mở to đôi mắt nhìn cô giáo: "Thưa cô, em điền có chỗ nào không đúng không ạ?"
Cô chủ nhiệm lắc đầu, lần này mới thực sự nhìn thẳng vào học sinh của mình.
Trông thì nhỏ tuổi, lại xinh xắn, trắng trẻo mũm mĩm, không giống đứa trẻ lớn lên ở nông thôn. Từ cảnh tượng cả nhà đưa đi nhập học có thể thấy đây là đứa trẻ cực kỳ được cưng chiều ở nhà. Nhưng kỳ lạ là, tuổi nhỏ như vậy, lại được cưng chiều như thế mà trên người không hề có chút tính khí nôn nóng hay kiêu ngạo nào, ngược lại rất ngoan ngoãn khiến người ta thương mến.
Cô cảm thấy xấu hổ vì những định kiến trước đó của mình, nhẹ giọng nói: "Không sai, em Nguyễn Kiều Kiều điền rất tốt." Ngẫm nghĩ một chút, cô lại hỏi: "Chữ viết của em Nguyễn Kiều Kiều khá đẹp, có luyện qua không?"
