Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 656: Muốn Đổi Bạn Cùng Bàn (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:10
"Ngồi cùng cậu á?"
"Đúng thế, con trai ngồi với con trai, con gái thì phải ngồi với con gái chứ." Dương Điệu gật đầu, nhiệt tình mời mọc: "Cậu có muốn ngồi cùng tớ không? Sau này tớ sẽ bảo vệ cậu, còn thường xuyên mang đồ ăn ngon cho cậu nữa."
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Gặm xong miếng bánh kem cuối cùng, nhìn sự nhiệt tình của Dương Điệu, cô không khỏi bắt đầu d.a.o động.
Từ lớp 1 cô đã ngồi cùng Hứa Tư, ngồi gần ba năm rồi. Trước kia cô luôn nghĩ Hứa Tư cô độc một mình ở thế giới này thật đáng thương, nên muốn làm người bạn nhỏ bầu bạn với cậu nhiều hơn.
Nhưng bây giờ... cậu ấy ở thế giới này đã hơn hai năm, chắc là quen rồi nhỉ?
Cô cũng muốn thử ngồi cùng người khác xem cảm giác thế nào.
Hơn nữa có lẽ do từ nhỏ được mấy anh trai bảo vệ quá kỹ, đến giờ cô vẫn chưa có người bạn nào thực sự thân thiết. Tuy các bạn trước đây đối xử với cô khá tốt, nhưng đều là kiểu cưng chiều như em gái, chứ không phải như bạn bè.
Nhìn Dương Điệu tóc ngắn ngang vai, hoạt bát hiếu động trước mắt, tâm tư cô càng lung lay dữ dội.
Tuy nhiên —— "Tớ phải bàn bạc với anh Tư đã."
"Anh Tư? Hứa Tư á?" Dương Điệu làm mặt quỷ: "Cậu gọi cậu ấy là anh Tư, tớ còn lớn hơn cậu ấy hai tuổi đấy, cậu có phải nên gọi tớ là chị Điệu không? Nào, gọi một tiếng nghe xem nào."
Vừa nói cô bé vừa định đưa tay nhéo cái má phính phính mà cô bé đã muốn nhéo từ nãy đến giờ.
Nhưng tay còn chưa chạm vào đã bị Nguyễn Lỗi ôm sách chạy vào quát lớn ngăn lại.
Nguyễn Lỗi ôm một chồng sách lớn, chạy đầu tiên. Vừa vào cửa thấy có người định động thủ với em gái, cậu đặt phịch chồng sách xuống bàn đầu tiên, lao tới chỉ vào mặt Dương Điệu hét: "Yêu quái phương nào, dám động vào em gái ta, xem ta thu phục ngươi đây!"
Mấy năm nay TV dần phổ biến, "Tây Du Ký" là bộ phim truyền hình chiếu đi chiếu lại mỗi dịp nghỉ hè, nghỉ đông không bao giờ hết hot. Đám con trai chơi đùa đều thích học theo vài câu thoại kinh điển trong phim.
Nguyễn Lỗi là fan cuồng của bộ phim này, thích nhất là Tôn Ngộ Không, nhưng Nguyễn Thỉ lại hay trêu chọc bảo cậu là Trư Bát Giới!
"Đồ thần kinh!" Dương Điệu lườm cậu một cái, quay lại tiếp tục nói với Nguyễn Kiều Kiều: "Nguyễn Kiều Kiều, vậy cậu suy nghĩ kỹ nhé, tớ đợi cậu." Nói xong cô bé quay về chỗ ngồi của mình.
"Kiều Kiều, người đó vừa nói gì với em thế? Bảo em suy nghĩ cái gì?" Nguyễn Lỗi ghé sát vào tò mò hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu không trả lời. Khi Hứa Tư bước vào, cô có chút chột dạ dời ánh mắt đi chỗ khác.
Hứa Tư cầm nhiều sách nhất nhưng lại trông nhẹ nhàng nhất.
Vào lớp việc đầu tiên cậu làm là nhìn Nguyễn Kiều Kiều, thấy cô ngoan ngoãn ngồi tại chỗ mới yên tâm đặt sách lên bục giảng, rồi khuân nốt chồng sách Nguyễn Lỗi để ở bàn đầu về.
Cô chủ nhiệm vào theo sau, phát sách theo danh sách, dặn dò học sinh viết tên vào sách xong thì cho tan học.
Mùa hè trường học ăn tối đúng 6 giờ. Nguyễn Kiều Kiều vừa ăn một cái bánh kem nhỏ nên không đói lắm, chậm rãi đi theo bốn cậu con trai xuống nhà ăn. Trên đường gặp Dương Điệu, cô bé còn vẫy tay chào: "Ếch xanh nhỏ, tớ đợi tin của cậu nhé."
"Tin gì thế?" Tiểu mập mạp lại nghe thấy câu nói của Dương Điệu, tò mò muốn c.h.ế.t: "Cái con nhỏ đó em quen bao giờ thế Kiều Kiều? Sao nó lại gọi em là ếch xanh nhỏ?"
