Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 701: Cô Em Gái Bên Kia (16)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:17
Tuyên bố xong ban cán sự lớp, tiếp theo là đến cán sự các môn học (lớp phó học tập phụ trách chung, còn mỗi môn có cán sự riêng).
Ngữ văn: Như Tiểu Đinh; Toán: Nguyễn Lỗi; Tiếng Anh: Nguyễn Kiều Kiều; Vật lý: Hứa Tư; Hóa học: Thường Kiêu; Chính trị: Trịnh Bội; Sinh học: Nguyên Viên; Lịch sử: Dương Điệu; Âm nhạc: Kỳ Duy Tâm; Mỹ thuật: Tằng Kỳ.
Nghe thấy tên mình, Nguyễn Kiều Kiều vô cùng ngạc nhiên, thế mà lại để cô làm cán sự môn Tiếng Anh?
Sắp xếp xong cán sự môn, cô chủ nhiệm chỉ định thêm các tổ trưởng, thời gian một tiết học cũng trôi qua quá nửa. Hồ Lan Chi cầm giáo án ngồi phía trên, hỏi lần cuối: "Các em còn câu hỏi gì không? Bây giờ có thể nêu ra."
"Không ạ." Cả lớp đồng thanh trả lời.
"Được rồi, thời gian còn lại các em tự học, lớp trưởng và lớp phó đi theo cô một chút." Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài.
Hứa Tư và Từ Nhã đứng dậy đi theo.
Tiểu mập mạp ngồi ở tổ 5 đợi cô giáo vừa ra khỏi lớp, lập tức gọi nhỏ Nguyễn Kiều Kiều ở tổ 3. Đợi cô nhìn sang, cậu chắp tay vẻ mặt nịnh nọt: "Kiều Kiều, sau này môn Tiếng Anh của anh trông cậy cả vào em đấy nhé."
Nguyễn Kiều Kiều cười tít mắt gật đầu: "Vậy sau này đời sống của Kiều Kiều cũng nhờ cậy vào anh cả đấy."
Tiểu mập mạp hào phóng xua tay: "Không thành vấn đề, sau này muốn ăn gì cứ bảo anh."
"Anh làm gì có quyền lực lớn thế." Nguyễn Kiều Kiều nói.
"Hả, ừ nhỉ." Nhưng nghĩ lại, cậu nói tiếp: "Sau này làm vệ sinh, anh có thể bao che cho em."
Nguyễn Kiều Kiều bắt chước cậu chắp hai tay nhỏ lại: "Vậy lại phải nhờ vả anh rồi."
Tiểu mập mạp cười ha hả, vẻ mặt đắc ý.
Phía trước, Kỳ Duy Tâm gục xuống bàn khóc thút thít, bạn cùng bàn đang an ủi cô bé. Tiểu mập mạp liếc nhìn một cái, khinh thường hừ một tiếng.
Chỉ cảm thấy con gái trên thế giới này đều phiền phức muốn c.h.ế.t, chẳng ai đáng yêu như em gái cậu cả, có tí chuyện cỏn con cũng khóc lóc ầm ĩ, đúng là bệnh hoạn!
Kỳ Duy Tâm rất muốn chuyển lớp, cô bé cảm thấy ở lớp này mặt mũi mất sạch, lại còn đắc tội với cô chủ nhiệm, căn bản không ở nổi nữa. Nhưng bố mẹ cô bé ép không cho chuyển. Dù vậy, cô bé vẫn ôm hy vọng lớn lao mình sẽ được làm cán bộ lớp, nào ngờ cuối cùng chỉ được cái chức văn nghệ chẳng có tí trọng lượng nào.
Nghĩ đến trong lớp còn bao nhiêu bạn học cũ, nghĩ đến việc cuối cùng mình chẳng được làm chức gì ra hồn, cô bé cảm thấy vô cùng bẽ mặt, tủi hổ, càng khóc càng thương tâm, tiếng khóc ngày càng to.
Cô chủ nhiệm đi rồi, bảo là tự học nhưng Hứa Tư không ở đây, ai mà có tâm trạng tự học chứ, đều nhao nhao nói chuyện, cười đùa. Chỉ có Kỳ Duy Tâm là đang khóc. Ban đầu mọi người không chú ý lắm, đợi đến khi cô bé khóc to lên, ai nấy đều không kìm được mà nhìn sang.
Lớp học im lặng hai giây, sau đó ai làm việc nấy, chẳng ai quan tâm đến cô bé. Ngay cả bạn cùng bàn thấy dỗ không được cũng kệ, quay sang chơi với bạn nữ bàn trên.
Cả lớp chỉ còn mỗi tiếng khóc của Kỳ Duy Tâm.
Dương Điệu ngồi cạnh Nguyễn Kiều Kiều (cách một lối đi), lấy quyển sách chọc chọc vào tay cô. Đợi cô nhìn sang, Dương Điệu lập tức cười nói: "Ếch xanh nhỏ, sau này chị bảo kê em nhé, có muốn gọi một tiếng chị không nào?"
"Ừ." Nguyễn Kiều Kiều đáp.
"???" Dương Điệu trong chốc lát chưa phản ứng kịp, đợi đến khi hiểu ra, lập tức nhào tới.
