Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 703: Cô Em Gái Bên Kia (18)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:18
Tiết 1 Kỳ Duy Tâm khóc quá nhiều, mắt giờ vẫn chưa hết sưng. Cô bé bị bạn cùng bàn mới là Lưu Quân kéo đi xem bảng phân công. Vì lý do nào đó, cô bé rất để ý đến Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư. Đầu tiên cô bé xem vị trí của mình, sau đó theo bản năng tìm tên Hứa Tư và Nguyễn Kiều Kiều.
Nhưng trên danh sách đó cô bé không thấy tên Nguyễn Kiều Kiều, lập tức như bắt được thóp, quay sang hét lớn với tiểu mập mạp: "Nguyễn Lỗi, tớ sẽ mách cô giáo là cậu bao che cho Nguyễn Kiều Kiều, trên này không hề có tên cậu ấy."
Tiểu mập mạp đang nói chuyện với Nguyễn Kiều Kiều, nghe vậy thì ngớ ra, rồi cười khẩy một tiếng, vẻ mặt bất cần: "Cậu đi mà mách, đằng nào cậu chẳng là cái đồ mách lẻo!"
"Nguyễn Lỗi cậu..." Kỳ Duy Tâm lại sắp tức phát khóc, quay người định đi tìm cô chủ nhiệm thì bị bạn cùng bàn giữ lại, nói nhỏ: "Duy Tâm, trên này không có tên Nguyễn Kiều Kiều, nhưng có hai cái tên Nguyễn Lỗi."
Nói cách khác, Nguyễn Lỗi đã đổi tên Nguyễn Kiều Kiều thành tên mình, hôm trực nhật của cô bé cậu sẽ làm thay.
Kỳ Duy Tâm nghe vậy ngẩn người, quay lại tìm trên bảng phân công một lượt, quả nhiên thấy hai cái tên Nguyễn Lỗi. Cục tức vừa nghẹn lên họng như bị kim châm xì hơi sạch sành sanh.
"Đầu óc có bệnh." Tiểu mập mạp cạn lời trợn mắt lườm một cái.
Kỳ Duy Tâm tức điên người mà không làm gì được, tự mình tức đến đỏ hoe cả mắt, hậm hực quay về chỗ ngồi. Lúc ngồi xuống còn cố tình húc mạnh vào bàn phía sau một cái. Nguyễn Lỗi lập tức hét lên: "Kỳ Duy Tâm, cậu mà làm đổ lọ mực của tớ là phải đền đấy nhé, đây là hàng hiệu xa xỉ mẹ tớ mua cho tớ đấy!"
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Nếu cô nhớ không lầm thì đó là lọ mực cũ rích thím ba lấy từ Hợp tác xã về, giá 5 hào một lọ. Vì để lâu quá nên nhãn mác rách nát hết, thím ba mới lấy lọ mực dùng hết của mẹ cô để chiết sang.
Lọ mực này toàn chữ tiếng Anh, Kỳ Duy Tâm đọc không hiểu, nghe tiểu mập mạp nói vậy tưởng là hàng hiệu thật, sợ đến mức người cứng đờ, kéo ghế lại cũng phải rón rén cẩn thận từng chút một.
"Hừ." Tiểu mập mạp hừ lạnh một tiếng chẳng chút phong độ nam nhi nào.
"......" Nguyễn Kiều Kiều nhìn ông anh với vẻ mặt đầy lo lắng, anh cô thế này sau này chắc ế vợ mất thôi?
Có lẽ vì hôm qua mới nghỉ lễ xong nên hôm nay Triệu Lệ không mang cơm đến. Nguyễn Kiều Kiều đi theo nhóm tiểu mập mạp xuống nhà ăn. Cô cấp dưỡng nhìn thấy cô bé liền ưu ái múc cho một muôi to tướng, còn dặn ăn không no thì quay lại lấy thêm. Nguyễn Kiều Kiều cười tít mắt gật đầu, cô giỏi nhất là lấy lòng người lớn tuổi, nói vài câu đã chọc cho cô cấp dưỡng cười tít mắt. Nhờ thế mà nhóm tiểu mập mạp cũng được thơm lây, đồ ăn đầy đặn hơn bình thường nhiều.
Bạn cùng bàn mới của tiểu mập mạp là một cậu bé đẹp trai môi hồng răng trắng tên Đái Mân. Mới ngồi cùng nửa ngày đã xưng huynh gọi đệ với tiểu mập mạp. Lúc đi ăn cơm cùng còn hùa theo gọi Nguyễn Kiều Kiều là "em gái", bị Hứa Tư lườm cho một cái lạnh toát sống lưng, suýt ngất xỉu.
Đợi Hứa Tư dắt Nguyễn Kiều Kiều đi lấy cơm trước, cậu ta mới hoàn hồn, hỏi tiểu mập mạp: "Anh Lỗi này, sao em cảm thấy lớp trưởng còn giống anh trai của Nguyễn Kiều Kiều hơn cả anh thế?"
Tiểu mập mạp thở dài sầu não, vỗ vai cậu ta. Vấn đề này đến giờ cậu cũng chưa nghĩ thông.
Quỷ mới biết từ bao giờ mọi chuyện lại biến thành thế này, Hứa Tư cứ như anh trai ruột chính hiệu, còn đám anh em bọn họ lại giống như hàng "fake" vậy. Thậm chí đến gần em gái cũng phải qua sự đồng ý của cậu ta.
Cậu không khỏi nhớ đến lời Khuông Thao lần trước, thằng nhóc Hứa Tư này không lẽ có ý đồ đen tối gì với em gái cậu chứ?
Nhưng cậu lại thấy không thể nào. Cậu biết trong lớp và trong trường có không ít người gán ghép, nhưng cậu thấy Hứa Tư không thể nào, em gái cậu càng không thể. Em gái cậu mới tám tuổi, tháng 10 này mới lên chín, sao mà hiểu mấy chuyện đó. Còn về phần Hứa Tư... thằng nhóc này đúng là phải đề phòng cẩn thận.
Đừng hòng bắt cóc em gái cậu ngay dưới mí mắt cậu!
