Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 713: Cướp Đoạt (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:19
Để tiết kiệm củi lửa, sau khi xin phép nhà họ Nguyễn, người đàn ông nhóm lửa ngay trong sân.
Đã nhóm lửa ở nhà họ Nguyễn thì mẻ đầu tiên đương nhiên là nổ cho nhà họ Nguyễn.
Đây không phải lần đầu Nguyễn Kiều Kiều ăn bỏng ngô, nhưng là lần đầu tiên cô được tận mắt xem quá trình nổ bỏng nên vô cùng thích thú. Cô ngồi xổm một bên quan sát, không để ý trong sân nhà mình dần dần có rất nhiều trẻ con kéo đến.
Mãi cho đến khi bị người ta xô mạnh ngã xuống đất, đầu gối đập vào nền đá cuội cô mới phản ứng lại.
Nền đá cuội trong sân nhà họ Nguyễn lát đã nhiều năm, sớm đã trơn nhẵn. Tuy không đến mức trầy da nhưng cú ngã này vẫn khiến cô đau điếng, nửa ngày không bò dậy nổi.
Khó khăn lắm mới hoàn hồn, định chống tay xuống nền đá cuội đứng dậy thì đã bị Hứa Tư lao tới bế thốc lên.
"Bọn tao... là tại nó tự ngồi xổm ở đấy, không trách bọn tao được!"
"Đúng đấy, ngồi đâu không ngồi lại ngồi lù lù ở đấy, ngã c.h.ế.t cũng đáng đời!"
Hai thằng nhóc thấy Nguyễn Kiều Kiều ngã, chẳng những không thấy có lỗi mà còn tỏ thái độ ngang ngược, vẻ mặt như thể cô ngã c.h.ế.t cũng đáng kiếp. Rõ ràng chúng đã quen với thói hống hách này rồi.
Nguyễn Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn, thấy hai đứa này hơi quen quen nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
"Ngũ Văn, Ngũ Võ, chúng mày vừa nói cái gì? Có giỏi thì nói lại trước mặt tao xem nào!" Nguyễn Khánh chạy như bay từ nhà chính ra, vẻ mặt hung dữ chỉ vào mặt hai thằng nhóc.
Nghe thấy tên chúng, lúc này Nguyễn Kiều Kiều mới nhớ ra. Hai đứa này là con trai nhà thím Ngũ, cách nhau hai tuổi, một văn một võ. Ngũ Văn còn lớn hơn cô, học cùng lớp với Nguyễn Khánh, còn Ngũ Võ mới học lớp 2.
Thấy mấy anh em nhà họ Nguyễn ùa ra vây kín xung quanh, hai anh em nhà Ngũ sợ xanh mặt.
Đặc biệt là Hứa Tư đang bế Nguyễn Kiều Kiều, trong thôn không biết bao nhiêu người đồn đại cậu tà môn ma đạo. Giờ bị đôi mắt xanh lục của cậu nhìn chằm chằm, hai đứa không chịu nổi áp lực, òa lên khóc nức nở.
"......" Anh em nhà họ Nguyễn.
Bọn họ còn chưa làm gì mà đã khóc rồi? Yếu đuối quá thể.
Nhưng dù vậy, đáng phạt thì vẫn phải phạt. Chỉ là Nguyễn Lỗi và Nguyễn Phong lớn rồi, tự nhiên không thể chấp nhặt với mấy đứa nhóc tiểu học này, bèn đưa mắt ra hiệu cho Nguyễn Khánh cũng đang học tiểu học.
Bao nhiêu năm ăn ý, Nguyễn Khánh đương nhiên hiểu ý các anh, bước lên hai bước, giơ tay ra.
Hai anh em nhà kia tưởng sắp bị đánh, sợ quá lại hét toáng lên.
Nhưng Nguyễn Khánh không đánh, mà vỗ bép bép vào má chúng: "Mấy thằng ranh con, sau này mở to mắt ra mà nhìn, đây là em gái tao. Lần sau còn để tao biết chúng mày bắt nạt em tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t chúng mày, có tin không hả!"
"Tin, tin ạ." Ngũ Võ gật đầu lia lịa, sợ đến mức nước mũi chảy ròng ròng cũng không dám lau.
Nguyễn Khánh ghét bỏ lùi lại một bước, chỉ tay ra cổng sân: "Cút, sau này cấm bén mảng đến nhà tao! TV nhà tao cũng cấm tiệt chúng mày xem!"
Hai anh em nhà Ngũ không dám ho he một tiếng, quay đầu chạy biến, đến gạo, trứng gà và cái rổ mang theo cũng chẳng dám cầm về.
Chúng nó ở nhà bắt nạt Ngũ Y Đình quen thói rồi, trong chốc lát chưa sửa được tật xấu nên mới coi Nguyễn Kiều Kiều như Ngũ Y Đình mà tùy tiện đ.á.n.h mắng.
Hai người đàn ông ngồi trước cửa nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đến lúc này mới lên tiếng.
"Mấy thằng nhóc nhà cậu, được đấy." Lục Chí Uy giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
