Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 70: Tiền Đâu? (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:27
Nguyễn Kiều Kiều vừa ăn sáng vừa nhìn Nguyễn Lâm thị bận rộn trong bếp.
Nguyễn Lâm thị quả thực rất tháo vát, việc trong việc ngoài một tay bà lo liệu, hầu như không cần người khác nhúng tay vào. Nguyễn Kiều Kiều thấy bà đi ngang qua mình bèn kéo ống quần bà lại.
"Sao thế?" Trong tay Nguyễn Lâm thị vẫn còn cầm miếng thịt, thịt này bà định đem đi hun khói làm thịt khô.
"Bà nội, sau này Kiều Kiều thi đỗ đại học sẽ mua thật nhiều thật nhiều đồ ngon cho bà!" Nàng nghiêm túc nói.
Trước kia Nguyễn Kiều Kiều chỉ muốn che chở cho người nhà họ Nguyễn, không để bọn họ phải c.h.ế.t, nhưng bây giờ nàng muốn bọn họ phải sống thật tốt, sống một cuộc đời thật sung sướng!
"Ha ha ha ha... Vậy thì bà sẽ đợi đồ ngon của Kiều Kiều nhà ta nhé." Nguyễn Lâm thị bị chọc cho cười tít mắt.
"Vâng ạ! Bà đợi cháu nhé!" Nguyễn Kiều Kiều hừng hực ý chí chiến đấu.
"Được, bà đợi. Bé ngoan ăn xong rồi thì ra ngoài chơi đi, trong này nhiều khói, ám vào người cháu đấy." Ngừng một chút bà lại dặn: "Chỉ chơi loanh quanh đây thôi, không được ra khỏi thôn, cũng không được lên núi sau biết không?"
"Vâng ạ." Khi còn chưa kiểm soát được năng lực của mình thì có mời nàng đi nàng cũng chẳng dám đi.
Chỉ một lần này thôi Nguyễn Kiều Kiều đã bị dọa sợ rồi, suốt một tuần sau đó nàng không hề tơ tưởng gì đến chuyện đi săn nữa.
Hôm nay là thứ Bảy, ba người anh đi học trên trấn lại về.
Nguyễn Tuấn là con trai cả của Liễu Chiêu Đệ, năm nay mười bốn tuổi, học lớp tám. Mùa hè này cậu sẽ lên lớp chín, lớp chín là năm quan trọng để thi lên cấp ba, cũng liên quan đến việc sau này có thi đỗ đại học hay không.
Lần này về, cậu xin tiền mua tài liệu ôn tập, hết hơn năm đồng.
Số tiền này không nhỏ, Liễu Chiêu Đệ nghe thấy liền giãy nảy lên: "Chúng mày mua cục vàng hay mua tài liệu thế hả?"
"Mẹ, tài liệu này khác, là thầy giáo bọn con mang từ tỉnh về nên mới đắt."
"Thế cũng không cần đắt như vậy chứ, chỗ này bằng hơn nửa tháng lương của bố mày rồi đấy." Liễu Chiêu Đệ vẫn không muốn chi tiền.
"Nó cần thì cô đưa cho nó, là việc chính đáng, sao cô nói lắm thế?" Nguyễn Kiến Đảng không được đi học, cũng chẳng có nghề ngỗng gì, không được vào nhà máy, chỉ có thể làm thuê vặt kiếm tiền. Ông biết cái khổ của việc thất học nên rất ủng hộ con cái học hành, cũng chẳng thấy năm đồng tiền tài liệu là to tát gì, cùng lắm là nhịn ăn năm cân thịt thôi.
"Lần trước bán 40 cân thịt chẳng phải được bốn năm chục đồng sao?" Lần trước có 40 cân thịt, Nguyễn Kiến Đảng vốn tưởng vợ sẽ giữ lại một ít cho cả nhà ăn, ai ngờ hôm sau mụ đã đem đi bán sạch.
Nhưng bán thì bán, đổi ra tiền cũng không tệ.
Vừa nghe Nguyễn Kiến Đảng nhắc đến tiền bán 40 cân thịt, Liễu Chiêu Đệ liền chột dạ thót tim. Mụ đảo mắt lảng tránh, trong lòng lo sốt vó nhưng ngoài mặt lại giả vờ mất kiên nhẫn đi về phòng lấy tiền. Mụ cố ý lấy ra một đống tiền lẻ nhét vào tay Nguyễn Tuấn, miệng lầm bầm c.h.ử.i mắng: "Đẻ ra mấy đứa bay đúng là nợ đời, suốt ngày không ăn thì cũng đòi tiền!"
Nguyễn Tuấn đã qua cái tuổi đôi co với mẹ, nghe vậy cũng lười phản ứng lại, biết càng nói mụ càng hăng. Cậu quay sang phòng bên tìm Nguyễn Hạo. Nguyễn Hạo học giỏi, đợi anh ấy lên cấp ba thì đống sách vở tài liệu đó sẽ thuộc về cậu tất, nhưng cậu vẫn muốn sang nói một tiếng trước, kẻo anh ấy hứa cho người khác mất.
Nhắc đến chuyện này, Nguyễn Kiến Đảng lại nhớ ra một việc khác.
Nguyễn Tuấn vừa đi, ông liền nói: "Thằng hai năm nay cũng lên cấp hai rồi, học phí của hai đứa cộng lại cũng phải hơn hai trăm đồng. Chỗ cô còn dư bao nhiêu? Lúc nào rảnh cô kiểm lại xem, tôi xem còn thiếu bao nhiêu để còn đi lo liệu."
