Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 724: Cướp Đoạt (16)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:21
Về đến nhà, Nguyễn Kiều Kiều tắm rửa trước, sau đó bưng ly sữa bò bà nội Nguyễn pha cho lên lầu.
Vừa đi cô vừa cẩn thận dỏng tai nghe ngóng động tĩnh trên tầng.
Vừa nãy ở dưới nhà cô đã hỏi bà nội Nguyễn, bà bảo Nguyễn Vĩ ăn tối xong tắm rửa là lên lầu ngay, từ lúc đó đến giờ chưa thấy xuống. Bà có lên kiểm tra một lần thì thấy cậu đã lên giường ngủ.
Nguyễn Kiều Kiều hơi ngạc nhiên, không ngờ Nguyễn Vĩ lại vô tư đến thế. Là thực sự không để tâm hay là đang giả vờ đây?
Cô bước thật nhẹ, vừa nghe ngóng vừa suy nghĩ, thành ra sự chú ý có chút phân tán.
Cho nên khi Nguyễn Vĩ mặt đen sì từ phòng nhóm Nguyễn Thỉ lao ra, Nguyễn Kiều Kiều giật mình đến mức tim đập nhanh mấy nhịp.
Mắt Nguyễn Vĩ đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong, và cũng rõ ràng là cậu đang đứng đây đợi cô lên. Thấy cô vừa lên đến nơi, cậu liền trừng mắt nhìn cô chằm chằm: "Kiều Kiều, có phải em đã biết từ sớm rồi không?"
Nguyễn Kiều Kiều không dùng bình sữa mà dùng cốc uống nước. Vừa bị cậu dọa giật mình, một ít sữa sóng ra ngoài. Tuy không làm bỏng da nhưng nhiệt độ đó vào mùa hè vẫn khá nóng.
Nhưng chút nóng ấy chẳng thấm vào đâu so với sự trách móc và chút oán giận trong mắt Nguyễn Vĩ lúc này.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy tim như bị vật nhọn đ.â.m vào, nhói đau. Cuối cùng cô cũng hiểu lời Thư Khiết nói có ý nghĩa gì. Có những việc cô can thiệp quá nhiều sẽ mang lại sự oán hận cho chính mình.
Nguyễn Kiều Kiều cụp mắt xuống, che đi sự tổn thương trong đáy mắt, gật đầu.
"Vậy tại sao em không nói sớm cho anh biết, mà phải đợi đến bây giờ mới nói!" Nguyễn Vĩ chất vấn, giọng nói mỗi lúc một cao.
Nguyễn Kiều Kiều tủi thân cay sống mũi, cố nén những giọt nước mắt chực trào, lí nhí nói: "Kiều Kiều sợ anh buồn."
"Thế nên em cứ nhìn anh như thằng ngốc cười ngây ngô mỗi ngày à?" Nguyễn Vĩ hỏi. Cậu cảm thấy trái tim mình như bị khoét một lỗ lớn. Tuần vừa qua là tuần vui vẻ nhất của cậu, lúc nào cậu cũng nghĩ cách chia sẻ niềm vui với em gái, kết quả... cậu nghĩ, có phải em gái đang nhìn cậu như nhìn một thằng ngốc không?
"Anh biết, thành tích anh không tốt, các người đều thấy anh ngu ngốc." Nguyễn Vĩ nói, cậu nhìn Nguyễn Kiều Kiều một cái nữa rồi quay người chạy vào phòng, đóng sầm cửa lại "rầm" một cái.
Nước mắt đong đầy trong hốc mắt Nguyễn Kiều Kiều rốt cuộc không kìm được nữa, lã chã rơi xuống.
Tủi thân muốn nổ tung.
Hứa Tư vào sau cô vài bước, đến cầu thang nhạy cảm nhận ra cảm xúc của cô không ổn, sắc mặt biến đổi, bước nhanh lên. Cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy cô đầm đìa nước mắt.
Giờ khắc này sự hung bạo trên người cậu không thể nào kìm nén được nữa. Cậu giơ chân lên, đá "rầm" một cái tung cánh cửa trước mặt.
Bên trong, Nguyễn Vĩ đang vùi mặt vào chăn trên giường của Nguyễn Kiệt, khóc đến mức thở hổn hển. Để không phát ra tiếng động, cậu còn liều mạng c.ắ.n chặt chăn. Bị cú đá cửa của Hứa Tư dọa cho giật mình, cậu quay lại nhìn với khuôn mặt tèm lem nước mắt nước mũi, miệng vẫn còn ngậm chăn, bộ dạng trông ngốc nghếch không để đâu cho hết.
"......" Nguyễn Kiều Kiều không hiểu sao bỗng nhiên hết thấy tủi thân.
Dưới lầu, nhóm Thư Khiết nghe thấy tiếng đá cửa liền chạy vội lên. Thư Khiết đi đầu, theo sau là bà nội Nguyễn.
Thư Khiết nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước mắt, còn gì mà không hiểu? Sắc mặt bà lập tức sa sầm.
Nói thật, bà không ngại nuôi thêm mấy đứa cháu trai trong nhà, cũng chẳng tiếc mấy đồng bạc đó. Kể cả khi Nguyễn Kiến Đảng làm như ông chủ phủi tay, ném cả ba đứa con cho họ, bà cũng chưa từng có ý kiến gì.
