Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 729: Olympic (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:22
Hôm nay ông đã dặn đi dặn lại, bảo nó nói năng khéo léo một chút, để ý đến cảm xúc của thằng bé. Cũng chẳng biết nó nói kiểu gì mà để Nguyễn Vĩ quay sang oán trách con gái ông? Đầu óc có vấn đề à?
Vì chuyện này mà Nguyễn Kiến Quốc tức anh ách quá nửa đêm. Hôm sau cả nhà ai nấy đều tinh thần phấn chấn, riêng ông ủ rũ bơ phờ. Ngay cả Nguyễn Vĩ - người hôm qua thay đổi cảm xúc chóng mặt - cũng đã trở lại bình thường, sáng sớm đã vây quanh con gái ông, em gái ngắn em gái dài, khiến ông nhìn mà mắt giật liên hồi.
Nguyễn Kiều Kiều thấy Nguyễn Vĩ bình thường trở lại thì rất vui, thầm nghĩ mẹ mình quả nhiên lợi hại. Nhân lúc không có ai, cô lén hôn trộm mẹ một cái, làm tim Thư Khiết tan chảy.
Tuy nhiên lên xe rồi, Nguyễn Kiều Kiều phát hiện bầu không khí giữa ba mẹ mình có vẻ hơi là lạ.
Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết tuy nhìn bề ngoài không xứng đôi lắm, nhưng tình cảm hai người rất tốt. Cho dù Nguyễn Kiến Quốc đôi khi ngốc nghếch khiến Thư Khiết ghét bỏ, nhưng cái sự ghét bỏ đó cô có thể cảm nhận được là một loại tình趣 (thú vui tình cảm) giữa vợ chồng, chứ không phải ghét bỏ thật.
Nhưng không giống như bây giờ, cô cảm nhận rõ ràng mẹ mình lạnh nhạt với ba, còn ba thì còn khúm núm và lấy lòng hơn cả trước kia. Nói câu nào cũng phải liếc mắt nhìn mẹ, không dám nhìn thẳng, cứ như đang dùng khóe mắt trộm nhìn vậy, bộ dạng đó muốn bao nhiêu hèn mọn có bấy nhiêu hèn mọn.
Đến trường xuống xe, Nguyễn Kiều Kiều kéo Nguyễn Kiến Quốc sang một bên, vẫy tay bảo ông ngồi xổm xuống, thì thầm: "Ba ơi, mẹ dễ dỗ lắm, ba làm nũng nhiều vào là được."
"......" Nguyễn Kiến Quốc nhìn cô con gái nhỏ đang hiến kế cho mình với vẻ mặt khó tả. Con bé là con gái, làm nũng thì đáng yêu, còn ông - một người đàn ông cao to lực lưỡng gần 1m9 mà làm nũng thì có ra thể thống gì không? Chẳng ra dáng đàn ông chút nào.
Ông vỗ đầu Nguyễn Kiều Kiều, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, ba biết rồi. Con vào học đi, sau này cứ chăm chỉ học hành, đừng nghĩ đến mấy chuyện phiền lòng đó, chỉ cần vui vẻ lớn lên là được rồi."
Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu, vẫy tay chào Thư Khiết đang ngồi trong xe rồi cùng Hứa Tư vào cổng trường.
Giờ tự học sáng đã kết thúc, trong lớp không đông người lắm, lác đác vài nhóm đang tụ tập bàn tán chuyện gì đó.
Thấy nhóm Nguyễn Kiều Kiều đến gần, một người trong số đó lập tức ngẩng lên chào hỏi: "Lớp trưởng, Kiều Kiều đến rồi à. Vừa nãy các cậu chưa đến, cô giáo bảo thứ sáu có bài kiểm tra đấy."
"Kiểm tra?" Nguyễn Kiều Kiều ngạc nhiên, mới khai giảng chưa được một tháng, sao đã có kiểm tra rồi.
"Đúng thế, là tuyển chọn tham gia Olympic Toán, ai cũng phải tham gia. Nghe nói tổ chức toàn thành phố, sau đó chọn ra hai người đứng đầu mỗi trường đi thi cấp tỉnh."
"Đúng đấy, tớ thấy lớp mình chắc chắn là hai cậu rồi." Một người khác nói thêm.
Tuy đến giờ vẫn chưa có bài kiểm tra chính thức nào, nhưng sự xuất sắc của Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư thì ai cũng thấy rõ. Các thầy cô đều ưu ái họ, đặc biệt là cô giáo tiếng Anh Cố T.ử Tinh, cưng chiều Nguyễn Kiều Kiều hết mực, không biết người ta còn tưởng là con gái cô ấy.
"Tớ nghe nói đây là tin tức do người hôm qua chúng ta đón tiếp mang đến đấy. Không chỉ chúng ta đâu, cấp một cũng có phần."
Vừa nghe câu này, tâm trí Nguyễn Kiều Kiều liền d.a.o động.
Xem ra có những việc dù xảy ra sớm hơn nhưng cái gì đến vẫn sẽ đến. Ví dụ như Hứa Tiêu, định mệnh sẽ gặp người chú Giang Bân muốn nhận lại cậu ta qua đủ loại trùng hợp.
Thực ra Toán học của Nguyễn Kiều Kiều cũng không xuất sắc lắm, cô học Văn tốt hơn.
