Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 791: Thư Khiết Đối Liễu Chiêu Đệ (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:31
Thùng xe tải phía sau đủ rộng, chứa hết cả nhà họ Nguyễn. Còn Nguyễn Kiều Kiều, Hứa Tư, Thư Khiết và bà nội Nguyễn thì đi xe con về, tiện đường đưa Viên Tiểu Đông về nhà.
Vì phải đi đường vòng đưa Viên Tiểu Đông nên khi nhóm Nguyễn Kiều Kiều về đến nhà, những người đi xe tải đều đã về trước.
Bà nội Nguyễn có chút không yên tâm về bố con Nguyễn Kiến Đảng, vừa xuống xe liền sang nhà bên cạnh xem sao, Nguyễn Kiều Kiều cũng đi theo.
Nguyễn Kiến Đảng say bí tỉ bất tỉnh nhân sự. Khi Nguyễn Kiều Kiều và bà nội Nguyễn vào thì thấy Nguyễn Tuấn đang chăm sóc ông.
“Được rồi, cháu đi ngủ đi, cái này cháu làm không quen đâu.” Bà nội Nguyễn xua Nguyễn Tuấn đi với vẻ ghét bỏ, tự mình vào bếp lấy chậu nước ấm lau mặt cho Nguyễn Kiến Đảng.
Nguyễn Tuấn cũng không nấn ná, gật đầu, trước khi đi còn dắt theo Nguyễn Kiều Kiều.
Nhà trệt của chi hai có ba phòng, Nguyễn Tuấn và Nguyễn Kiến Đảng mỗi người một phòng riêng, còn Nguyễn Thỉ và Nguyễn Vĩ ở chung một phòng.
Nguyễn Tuấn đưa Nguyễn Kiều Kiều đến phòng Nguyễn Thỉ, dịu dàng nói: “Kiều Kiều chơi ở đây nhé, anh đi tắm trước.”
“Vâng ạ.” Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, đợi Nguyễn Tuấn đi rồi mới vào phòng.
Trong phòng, Nguyễn Vĩ không còn khóc nữa nhưng mắt vẫn đỏ hoe, nhìn chằm chằm về một hướng ngẩn người. Nguyễn Thỉ cúi đầu đọc sách làm bài tập, cũng không biết là có vào đầu chữ nào không hay chỉ làm bộ.
Nguyễn Kiều Kiều vừa vào cửa, hai người liền nhìn sang.
Nguyễn Thỉ nở nụ cười, tiến lên kéo Nguyễn Kiều Kiều lại, cười hỏi: “Giờ này còn chạy lung tung, cẩn thận bà đ.á.n.h đòn đấy.”
“Mới không đâu.” Nguyễn Kiều Kiều cũng cười, lật lật cuốn sách anh vừa xem, là sách bài tập Hóa học.
Nhờ có Thư Lãng, từ khi vào cấp hai, các loại sách bài tập gửi cho đám Nguyễn Kiệt chưa bao giờ ngừng, vừa làm xong một bộ lại có bộ khác gửi tới. Ban đầu Nguyễn Kiệt còn kêu ca, về sau cũng quen dần.
Hơn nữa vì sách bài tập Thư Lãng gửi đều là loại chất lượng cao, mỗi lần nhận được, Nguyễn Kiệt đều đưa cho giáo viên trước. Theo lời cậu thì đồ tốt như vậy không thể độc chiếm, đương nhiên phải chia sẻ với mọi người.
Cho nên hiện tại chỉ cần Thư Lãng gửi sách bài tập về, cậu sẽ mang cho giáo viên, sau đó giáo viên sẽ chép đề lên bảng đen cho cả lớp cùng chép và làm!
Cũng chính vì vậy mà thành tích chung của trường được nâng cao không ít. Các thầy cô thì thích Nguyễn Kiệt không để đâu cho hết, còn học sinh thì oán thán cậu không thôi.
Nguyễn Kiều Kiều xem không hiểu bài tập cấp ba, lật vài trang thấy vết mực viết đáp án còn mới, liền biết vừa rồi Nguyễn Thỉ thực sự đang làm bài chứ không phải làm bộ.
Thấy Nguyễn Kiều Kiều nhìn chằm chằm sách bài tập không chớp mắt, vẻ mặt đăm chiêu, Nguyễn Thỉ dở khóc dở cười xoay người cô bé lại, ấn nhẹ vào mũi cô bé hỏi: “Sao thế, không tin anh à? Anh đã nói rồi mà, anh không sao, thực sự không sao.”
Đối với Liễu Chiêu Đệ, Nguyễn Thỉ đã sớm không còn tình cảm. Lần này có thể hoàn toàn thoát khỏi bà ta, cậu không cảm thấy đau lòng khổ sở mà là nhẹ nhõm.
Nguyễn Kiều Kiều sờ sờ cái mũi nhỏ vừa bị anh ấn, ngượng ngùng cười.
Nhân lúc cô bé không để ý, Nguyễn Thỉ đá chân Nguyễn Vĩ một cái. Nguyễn Vĩ cũng hùa theo nói: “Kiều Kiều, anh cũng không sao đâu, em đừng lo lắng.”
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, nói chuyện với hai anh thêm một lúc, mãi đến khi bên ngoài bà nội Nguyễn gọi về, cô bé mới tiến lên thơm mỗi anh một cái, nói: “Các anh phải luôn vui vẻ nhé, Kiều Kiều sẽ luôn ở bên các anh.”
