Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 80: Kiều Kiều Bị Bắt Đi (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:29
Nàng nhìn con khỉ cái to hơn mình vài cỡ, xoa bụng lắc đầu. Con khỉ cái nghi hoặc nhìn nàng, rồi nhìn xuống bụng nàng, đưa tay sờ sờ, sau đó mỉm cười.
Nó không ép nàng ăn đào nữa mà đặt quả đào lên chạc cây phía sau, xoay người nàng lại, tháo tung mái tóc được buộc gọn gàng của nàng ra, bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm chấy rận.
“...” Nguyễn Kiều Kiều: Cảm ơn nhé, tôi không có mấy thứ đó đâu!
Bên này Nguyễn Kiều Kiều tạm thời an toàn, nhưng bên phía nhà họ Nguyễn thì đã loạn cào cào cả lên.
Tìm kiếm suốt một ngày trời, đến chạng vạng tối vẫn không thấy tăm hơi Nguyễn Kiều Kiều đâu. Mọi người cũng không dám đi sâu vào trong nữa, ai cũng bảo lần này e là lành ít dữ nhiều. Người nhà họ Nguyễn không muốn bỏ cuộc, nhưng tìm kiếm cả ngày trời như vậy, không chỉ bà con lối xóm mệt mỏi mà chính họ cũng kiệt sức rồi.
Mấy đứa trẻ khóc đến cạn nước mắt, những đứa lớn hơn thì im lặng, mặt không cảm xúc.
Nguyễn Kiệt nếu không bị Nguyễn Kiến Dân đ.á.n.h ngất xỉu thì có lẽ đã liều mạng lao vào núi trước rồi.
Lần trước em gái đi theo cậu lên núi sau bị thương, lần này em gái lên núi sau thì mất tích luôn. Chuyện này để lại bóng ma quá lớn trong lòng chàng thiếu niên, cậu hối hận đến mức muốn c.h.ế.t đi, hoặc giá như người bị bắt đi là cậu thay vì em gái.
Nguyễn Lâm thị tỉnh lại vào buổi chiều. Biết tin vẫn chưa tìm thấy Nguyễn Kiều Kiều, bà bò xuống giường, đầu tiên là mắng Nguyễn Kiến Quốc một trận, sau đó lao đến chỗ Liễu Chiêu Đệ, cấu xé điên cuồng.
“A, sao cái loại đàn bà như mày không c.h.ế.t đi! Sao mày không c.h.ế.t đi hả! Mày trả lại Tiểu Kiều Kiều cho tao! Ông trời ơi, sao ông không thu phục con mụ này đi! Nhà họ Nguyễn chúng tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì mà ông lại rước cái thứ sao chổi này về ám hại chúng tôi! Ông trời ơi, ông mở mắt ra mà xem...”
Nguyễn Lâm thị trút hết cơn giận lên đầu Liễu Chiêu Đệ. Dù có Đỗ Thanh và Ngô Nhạc can ngăn, bà vẫn cào nát mặt Liễu Chiêu Đệ, để lại từng đường m.á.u rớm đỏ.
Liễu Chiêu Đệ vừa sợ vừa đau, lại không dám đ.á.n.h trả, chỉ biết chịu trận.
Cuối cùng áo ngoài bị xé rách, lộ cả áo lót bên trong, mặt mày đầy vết thương, tóc tai rối bù như một con mụ điên, chật vật trốn vào góc tường.
Nguyễn Tuấn đứng ngoài cửa nhìn, nhưng chẳng làm gì cả, chỉ lặng lẽ quay mặt đi.
“Mẹ, mẹ ơi...” Đỗ Thanh và Ngô Nhạc căn bản không cản nổi Nguyễn Lâm thị đang trong cơn điên loạn, trong lúc can ngăn cũng bị vạ lây.
Nguyễn Kiến Quốc mím chặt môi, nhìn bốn người phụ nữ nháo nhào một đoàn. Cuối cùng mãi đến khi bác sĩ bên ngoài chạy vào quát, cấm làm ồn trong bệnh viện, ông mới tiến lên kéo Nguyễn Lâm thị ra.
Nhưng Nguyễn Lâm thị quay lại tát thẳng vào mặt ông một cái.
“Cái thằng vô dụng này! Mày đứng đực ra đấy làm gì, mày đi tìm Kiều Kiều về cho tao! Mày trả Kiều Kiều lại cho tao!” Nguyễn Lâm thị trừng mắt nhìn ông, rồi từ từ trượt khỏi vòng tay ông ngồi bệt xuống đất, vỗ tay xuống sàn gào khóc: “Kiều Kiều của bà ơi, cháu mà có mệnh hệ gì thì bà biết làm sao đây, cháu bảo bà sống thế nào đây...”
Nguyễn Kiến Quốc hoàn toàn không có ý định né tránh, cứ để mặc Nguyễn Lâm thị đ.á.n.h mắng, khóc lóc trong lòng mình. Dường như chỉ có chịu đòn như vậy, lòng ông mới dễ chịu hơn một chút, bớt đau đớn hơn một chút.
Ông và Thư Khiết sinh được ba người con.
Có lẽ trong mắt người khác con trai mới là bảo bối, nhưng trong mắt ông, con gái mới thực sự là cục vàng ông nâng niu trong lòng bàn tay. Nhưng giờ đây cục vàng ấy... sống c.h.ế.t chưa rõ, ông làm cha mà chẳng làm được gì, ông đã sớm không muốn sống nữa rồi!
