Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 831: Cổ Vũ Thi Olympic (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:37
Chủ nhật.
Sáng sớm mùa thu trời lạnh thấu xương. Khi Nguyễn Kiều Kiều vẫn còn đang mơ màng gặm đùi gà trong mơ thì đã bị bà nội Nguyễn lôi ra khỏi chăn ấm.
Cô bé ngáp một cái rõ to, mắt nhắm mắt mở rúc vào lòng bà nội, giọng nhõng nhẽo hỏi: "Bà ơi, mấy giờ rồi ạ?" Nói xong, cái đầu nhỏ lại ngẹo sang một bên vai bà, hai mắt nhắm nghiền.
"Sáu rưỡi rồi, cục cưng của bà ơi. Tám giờ các cháu phải tập trung ở trường rồi, mau dậy đi nào, ngoan nhé?" Bà nội Nguyễn giờ bế không nổi Nguyễn Kiều Kiều nữa, chứ không thì đã bế thốc cô bé lên mặc quần áo cho rồi.
Nguyễn Kiều Kiều ậm ừ trong cổ họng, cái miệng nhỏ dụi dụi vào cổ bà khiến bà nội Nguyễn mềm nhũn cả tim gan.
Nhưng dậy thì vẫn phải dậy, bà lại xoa đầu cô bé: "Ngày mai Kiều Kiều tròn chín tuổi rồi, là thiếu nữ rồi, sau này không được ngủ nướng thế này nữa đâu nhé."
Nguyễn Kiều Kiều lại ngáp một cái, chui ra khỏi lòng bà, đôi mắt ầng ậng nước long lanh: "Làm thiếu nữ rồi thì bà không thương Kiều Kiều nữa sao? Kiều Kiều không được làm nũng với bà nữa ạ?"
Nói đến đây, Nguyễn Kiều Kiều chợt cảm thấy từ khi ngủ riêng, độ thân thiết giữa cô bé và bà nội giảm đi nhiều. Cô bé không kìm được vươn tay ôm cổ bà, giọng mềm nhũn làm nũng: "Bà ơi, có phải bà hết thương Kiều Kiều rồi không?"
"Ôi chao, xem em bé nhà ai đây này, sang năm là mười tuổi rồi mà vẫn còn làm nũng." Bà nội Nguyễn cười ha hả, ôm chặt cô cháu gái vào lòng, cưng nựng thế nào cũng không thấy đủ.
Nguyễn Kiều Kiều hừ nhẹ một tiếng: "Kệ chứ, Kiều Kiều muốn làm nũng với bà cả đời."
Nhìn khuôn mặt ngày càng trẻ ra và mái tóc đã đen nhánh trở lại của bà nhờ ăn nấm linh chi Tiểu Bạch mang về, trong lòng cô bé tràn đầy niềm vui.
"Được được được, cả đời, làm nũng cả đời." Bà nội Nguyễn bị cô bé dỗ ngọt đến mức tan chảy cả cõi lòng, ôm cô bé mà không biết phải cưng chiều thế nào cho vừa.
"Bà ơi, Kiều Kiều vẫn yêu bà nhất đấy."
"Ừ, bà cũng yêu Tiểu Kiều Kiều nhất." Bà nội Nguyễn đáp lại, ánh mắt tràn đầy sự hiền từ và yêu thương không gì sánh được.
Hai bà cháu cứ rúc rích trong căn phòng nhỏ khoảng mười phút thì cậu nhóc mập miệng ngậm bánh bao thịt chạy vào la lối om sòm: "Em gái, em gái ơi, nhanh lên, dậy chưa thế?"
Vừa vào phòng thấy Nguyễn Kiều Kiều đang rúc trong lòng bà nội, cậu chàng liền đưa ngón tay lên quệt vào má: "Em gái lêu lêu, lớn thế này rồi còn làm nũng với bà, lêu lêu."
"Bà! Bà xem anh kìa!" Nguyễn Kiều Kiều ngồi thẳng dậy, chỉ tay vào Nguyễn Lỗi mách lẻo: "Anh ấy cười cháu."
"Cháu lại ngứa da rồi phải không?" Bà nội Nguyễn phối hợp đổi sắc mặt, làm bộ định đ.á.n.h Nguyễn Lỗi. Cậu chàng cũng chẳng sợ, còn quay sang lêu lêu Nguyễn Kiều Kiều rồi mới xoay người bỏ chạy.
Nhưng vừa quay người lại thì đụng phải Hứa Tư đang đi vào. Rõ ràng cậu chàng to con hơn Hứa Tư nhiều, thế mà lại bị đụng lùi lại mấy bước, nếu không phải trọng tâm vững chắc thì chắc đã ngã chổng vó rồi.
Phía sau, Nguyễn Kiều Kiều thấy vậy cười ngặt nghẽo, bà nội Nguyễn cũng "xì" một tiếng: "Béo trắng ra rồi đấy."
"..." Cậu nhóc mập.
Cậu chẳng còn dũng khí cãi lại là mình "đô con" chứ không phải béo nữa!
Cậu đứng vững lại, trừng mắt nhìn Hứa Tư, nhét tọt cái bánh bao thịt còn lại vào miệng, nhai nhồm nhoàm rồi nuốt chửng.
Tiếp đó, cậu định vươn bàn tay béo múp đầy dầu mỡ ra bóp bắp tay Hứa Tư xem cậu ta có cơ bắp giống mấy bác không, kết quả tay chưa chạm vào đã bị Hứa Tư hất ra.
"Bẩn." Một chữ ngắn gọn súc tích, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Cậu nhóc mập tức muốn hộc máu, hậm hực chạy xuống lầu, tiếp tục ăn bánh bao thịt cho bõ ghét.
Thấy Hứa Tư lên lầu, bà nội Nguyễn biết không còn sớm nữa, vội vàng lôi Nguyễn Kiều Kiều ra khỏi chăn định mặc quần áo cho cô bé, nhưng bị từ chối.
Làm nũng thì làm nũng, nhưng Nguyễn Kiều Kiều không muốn mình trở thành kẻ vô dụng, đến mặc quần áo cũng phải nhờ người khác.
Quần áo đã được Thư Khiết chuẩn bị từ tối qua. Thời tiết hiện tại sáng tối lạnh, trưa nóng nên cách ăn mặc cũng phải chú ý.
Mấy năm nay ở các thành phố lớn đang thịnh hành mặc quần áo bò (denim). Trong số quần áo Thư Vi gửi về lần trước có một chiếc yếm bò. Thư Khiết bảo cô bé mặc áo phông ngắn tay sáng màu bên trong, khoác yếm bò dài bên ngoài, thêm một chiếc áo len dệt kim mỏng màu xám nhạt.
Như vậy lúc lạnh thì mặc áo khoác, lúc nóng thì cởi ra là được.
Vì đi học ngoại trú nên Nguyễn Kiều Kiều không cắt tóc ngắn. Từ lần bị cắt hỏng tóc đó đến giờ cô bé chưa cắt lại lần nào, tóc đã dài đến eo.
Bà nội Nguyễn buộc tóc đuôi ngựa cao cho cô bé, mái tóc dài suôn mượt rủ xuống, cài thêm một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh. Một tiểu mỹ nhân xinh đẹp, tràn đầy sức sống đã ra đời.
Nguyễn Kiều Kiều soi gương ngắm nghía, cảm thấy mình quả nhiên càng lớn càng giống tiên nữ, xem ra mục tiêu trở thành "bạch phú mỹ" (xinh đẹp, giàu có) trong tương lai đã có bước đột phá quan trọng.
Tất nhiên, nếu hai má bớt phúng phính đi một chút thì càng hoàn hảo hơn.
"Bà ơi, bà xem dạo này cháu có gầy đi chút nào không ạ?" Nguyễn Kiều Kiều đã ý thức giảm cân được nửa tháng nay, có lẽ do tự nhìn mình qua lăng kính màu hồng nên cảm thấy có gầy đi chút ít.
"Để bà xem nào." Bà nội Nguyễn nghe vậy cũng nghiêm túc ngắm nghía, sau đó xót xa nói: "Đúng là gầy đi thật, dạo này ở trường cháu không chịu ăn uống t.ử tế à?" Rồi bà nói tiếp: "Không sao, nhà mùa đông ở được rồi, bà lên chăm cháu, thịt sẽ lại về ngay thôi."
"..." Nguyễn Kiều Kiều giữ nguyên nụ cười trên môi.
Cô bé vất vả lắm mới giảm được chút thịt, ai thèm lấy lại chứ. Nhưng lời này không thể nói với bà nội, nếu không bà lại càm ràm cả buổi, rồi lại tẩm bổ cho cô bé. Cô bé cười tít mắt ôm lấy bàn tay to của bà, lảng sang chuyện khác rồi mở cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài Hứa Tư vẫn đang đợi. Thấy Nguyễn Kiều Kiều bước ra, mắt cậu sáng lên, đưa tay đón lấy chiếc cặp sách trên tay cô bé.
Không biết là trùng hợp hay cố ý mà hôm nay Hứa Tư cũng mặc quần bò. Tuy vẫn là một thiếu niên nhỏ tuổi nhưng nhờ ngoại hình xuất chúng, chiếc quần bò mặc lên người cậu trông càng thêm thẳng thớm, đẹp mắt.
Hai người đi cùng nhau tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp mắt, như tiên đồng ngọc nữ vậy, dù cho "ngọc nữ" có hơi thấp bé một chút.
Dưới lầu, cậu nhóc mập đang gặm bánh bao nhìn thấy hai người đi xuống, nhìn quần áo của họ, đặc biệt là bộ đồ của Hứa Tư, không biết nghĩ gì mà thầm "xì" một tiếng trong lòng rồi quay đầu tiếp tục gặm bánh bao.
Hôm nay đi tỉnh lỵ Trường Lĩnh, mọi người tập trung ở trường cấp hai của Nguyễn Kiều Kiều. Toàn thành phố có sáu trường tiểu học, hai trường cấp hai và một trường cấp ba tham gia.
