Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 853: Tiểu Bạch Bị Thương (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:40
Hứa Tư ngồi bên cạnh không nói gì nhưng sắc mặt không được tốt lắm. Chỉ cần ngửi mùi vương trên chiếc bút này cậu đã biết là ai tặng.
"Em gái, em biết ai tặng không?" Nguyễn Vĩ hỏi Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu. Cô bé cầm bút máy lên xem, thấy dưới bút dường như còn đè vật gì đó. Lấy ra xem thì là một tờ giấy ghi chú, trên đó viết năm chữ: "Mong quãng đời còn lại bình an".
Nguyễn Kiều Kiều không hiểu sao trong đầu chợt lóe lên hình ảnh một người.
Nhưng cô bé lại cảm thấy không thể nào, sao người đó lại tặng bút máy cho cô bé chứ?
Thư Khiết cũng đoán ra là ai tặng, vì Hứa Tiêu thường xuyên làm bài tập ở tiệm cơm nên bà nhận ra nét chữ của cậu. Vài ngày sau khi Hứa Tiêu đi, Giang Bân từng gọi điện đến tiệm báo mọi việc thuận lợi, sau đó thì không còn liên lạc gì nữa.
Không ngờ cậu bé vẫn nhớ gửi quà sinh nhật cho Nguyễn Kiều Kiều.
"Đã mở ra rồi thì con cứ nhận đi. Chỉ là món quà này hơi nặng tay, lần sau mẹ sẽ hỏi địa chỉ chú Giang của con để gửi lại một món quà đáp lễ." Thư Khiết nói với Nguyễn Kiều Kiều.
Chiếc bút máy này ít nhất cũng hơn trăm đồng, quá đắt đỏ. Nếu là Thư Lãng hay người nhà tặng thì không sao, nhưng quan hệ giữa Hứa Tiêu và nhà họ Nguyễn chưa đến mức đó, không cần thiết phải nhận món quà giá trị như vậy.
Thư Khiết cũng không muốn Nguyễn Kiều Kiều có dính dáng gì đến Hứa Tiêu.
Nhưng trả lại quà trực tiếp thì không hay, dễ làm tổn thương người tặng, đành phải đáp lễ một món quà tương đương vậy.
Nghe vậy, sắc mặt Hứa Tư bên cạnh mới dịu đi đôi chút. Cậu hiểu ý Thư Khiết là không muốn Nguyễn Kiều Kiều có dây dưa gì với Hứa Tiêu.
Nguyễn Kiều Kiều cũng ngoan ngoãn gật đầu. Hơn nữa cô bé cũng không dùng đến loại bút đắt tiền như vậy nên đưa cho Thư Khiết cất đi.
Bóc quà xong xuôi cũng đã hơn 9 giờ tối. Ba người lớn xuống lầu, Nguyễn Vĩ xem xong náo nhiệt cũng về phòng, trên lầu chỉ còn lại Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư.
Hai người nhìn nhau không nói gì. Nguyễn Kiều Kiều định bảo đi ngủ thôi, nhưng thấy Hứa Tư rõ ràng có điều muốn nói lại thôi, đành kiên nhẫn chờ cậu mở miệng. Kết quả cậu chưa kịp nói gì thì bên ngoài núi sau nhà dường như có vật gì đó đang chuyển động, hơn nữa động tĩnh rất lớn.
Nguyễn Kiều Kiều vội chạy về phòng mình xem, nhưng trời tối quá, chỉ thấy mấy cây đại thụ sau núi đang rung lắc dữ dội, như bị ai đó lay mạnh.
"Anh Tư, anh lại gọi động vật đến à?" Nguyễn Kiều Kiều nhớ lại những món quà trước đây Hứa Tư tặng, chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.
Hứa Tư lắc đầu. Cậu nheo mắt nhìn kỹ vài lần, xác định không có nguy hiểm gì mới nói: "Là Tiểu Bạch đang đ.á.n.h nhau."
"Gì cơ?" Tiểu Bạch đ.á.n.h nhau với... ai?
Nguyễn Kiều Kiều nhìn lại về phía sau núi, nhưng bóng đêm dày đặc, thực sự không nhìn rõ gì cả, chỉ lờ mờ thấy hai khối đen sì đang đè lên cành cây, làm cành cây kêu răng rắc.
Lúc này người lớn dưới nhà cũng nghe thấy tiếng động. Nguyễn Kiều Kiều sợ nếu tiếp tục ồn ào sẽ đ.á.n.h thức cả chú Hai và Nguyễn Vĩ nhà bên cạnh, vội vàng kéo tay Hứa Tư chạy xuống lầu.
Nguyễn Kiến Quốc nghe động tĩnh lớn như vậy cũng không dám tùy tiện mở cửa sau, chỉ đứng sau cánh cửa, hé một khe nhỏ nhìn ra ngoài.
Thấy Hứa Tư đi xuống, ông vội nói: "Tiểu Tư, cháu mau xem xem có chuyện gì thế."
Hứa Tư thì trực tiếp mở toang cửa ra. Hai khối đen sì đang đ.á.n.h nhau kịch liệt sau núi lập tức dừng lại. Một trong hai khối đó liếc nhìn về phía nhà họ Nguyễn, trong bóng đêm bắt gặp đôi mắt phát sáng màu xanh lục của Hứa Tư, sợ quá quay đầu bỏ chạy.
