Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 864: Lãnh Thưởng (10)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:42
Bên trong cánh cổng, Nguyễn Kiến Quốc đang đi vào nhà nghe thấy vậy thì vừa bực vừa buồn cười. Ông quay đầu nhìn Thịt Thịt đang đi bên cạnh.
"..." Thịt Thịt.
Cũng không biết một người một sói giao tiếp kiểu gì, Thịt Thịt như hiểu ý Nguyễn Kiến Quốc, đột nhiên ngẩng đầu tru lên một tiếng dài.
"Gâu u u u!" Nghe tiếng sói tru, người bên ngoài giật mình thon thót, còn tưởng nó sắp lao ra c.ắ.n người.
Kết quả đợi một lúc lâu cũng không thấy động tĩnh gì, hắn mới yên tâm phần nào. Chẳng qua sự yên tâm này cũng chẳng kéo dài được bao lâu, bởi vì hắn nghe thấy một âm thanh rất bất thường, như tiếng hàng vạn con ngựa cùng chạy tới. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy con đường dẫn vào thôn bụi bay mù mịt, dường như có thứ gì đó đang lao về phía này.
Hắn căng mắt nhìn kỹ, phát hiện ra đó là chó! Mười mấy hai mươi con ch.ó cùng chạy tới, nhìn lố nhố, vô cùng đáng sợ.
Hắn sợ đến mức tim đập chân run, quay đầu nhảy lên chiếc xe máy của mình, rồ ga phóng chạy thục mạng.
Đàn ch.ó mười mấy con đuổi theo hơn một dặm đường mới chịu dừng lại.
Trong nhà họ Nguyễn, bà nội Nguyễn đang trách móc Nguyễn Kiến Quốc: "Mày rước đâu về cái thứ người ngợm lung tung rối loạn thế này!"
Nguyễn Kiến Quốc oan ức vô cùng: "Con có mời đâu, hôm đi nhận thưởng chính hắn tự sán đến, bảo muốn mua xe con với giá 8000, thế chẳng phải thần kinh à? Con với Lục Chí Uy đều chẳng thèm để ý."
Ông đâu ngờ tên thần kinh này còn tìm được đến tận nhà, chắc chắn là lấy được địa chỉ từ nhân viên trạm xổ số rồi.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiến Quốc không khỏi tức giận, mấy người này sao lại tùy tiện tiết lộ thông tin cá nhân của người khác thế chứ!
Chuyện vặt vãnh này người nhà họ Nguyễn cũng không để tâm lắm, cho rằng chỉ là một tên thần kinh đến gây rối, hoàn toàn không biết đã có người âm thầm để mắt đến nhà họ Nguyễn.
Kết quả thi giữa kỳ có vào thứ Ba.
Nguyễn Lỗi biết em gái mình quan tâm đến thành tích này nên giờ tự học buổi sáng vừa tan, khi Nguyễn Kiều Kiều còn chưa đến, cậu đã chạy ngay đến văn phòng nghe ngóng. Ở đó đã vây kín rất nhiều học sinh đến xem điểm.
Nguyễn Lỗi nhờ thân hình vạm vỡ của mình đã chen được vào trong, cầm lấy tờ bảng xếp hạng viết tay.
Cái tên đầu tiên đập vào mắt không ai khác chính là Hứa Tư, tổng điểm xếp thứ nhất, chỉ mất... hai điểm!
"Vãi chưởng, thằng này là quái vật à? Thế này là chỉ mất hai điểm ở bài tập làm văn thôi sao?!"
Thứ hai là Nguyễn Kiều Kiều, tổng điểm thấp hơn Hứa Tư năm điểm, xếp hạng nhì toàn khối.
Thấy Nguyễn Kiều Kiều nằm trong top 3, Nguyễn Lỗi yên tâm rồi. Tờ bảng điểm trên tay bị người khác giật đi cậu cũng chẳng để ý, lách ra khỏi đám đông chạy về lớp.
Nguyễn Kiều Kiều đã đến cùng Hứa Tư. Hôm qua đã hẹn hôm nay cậu sẽ mang bữa sáng cho họ.
Nguyễn Lỗi thích nhất là bánh bao đại tướng do bà nội Nguyễn làm, nhiều thịt!
Cậu cầm một cái nhét vào miệng, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói với Nguyễn Kiều Kiều đang lấy đồ ăn vặt từ ngăn bàn ra: "Em gái đừng lo, anh vừa đi xem điểm rồi, em đứng thứ hai, cậu ta đứng nhất, xếp hạng toàn khối cũng thế."
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy mới hoàn toàn yên tâm, vừa vẫy tay gọi Dương Điệu bên kia lại ăn bánh bao, vừa hỏi: "Thế còn anh thì sao, anh đứng thứ mấy?"
"..." Nguyễn Lỗi đang ăn bánh bao bỗng nghẹn họng!
Cậu quên béng mất việc xem điểm của mình!
"Sao thế?" Nguyễn Kiều Kiều hỏi, còn tưởng anh bị nghẹn bánh bao, vội chạy ra sau vỗ lưng cho anh, một tay lấy nước cho anh uống.
