Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 866: Thiếu Gia Nhà Giàu (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:43
"Tiểu Bạch." Nguyễn Kiều Kiều bị động tác kéo chăn của nó làm cho phải lật người lại, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cái đầu to tướng của nó. Trong mắt người khác cái đầu này có thể hơi đáng sợ, nhưng Nguyễn Kiều Kiều nhìn quen rồi, chẳng những không thấy sợ mà còn thấy rất đáng yêu.
Cô bé vươn tay ôm lấy nó, khuôn mặt nhỏ cọ cọ vào cái trán lạnh lẽo của nó, hỏi: "Tiểu Bạch, sau này chúng ta chuyển lên thị trấn ở, mày có muốn đi cùng không?"
"Xì xì..." Đương nhiên, đương nhiên rồi. Tiểu Bạch lập tức gật đầu.
Tiểu khả ái ở đâu thì nó ở đó.
Nguyễn Kiều Kiều thực ra đã sớm biết kết quả này, nhưng vẫn không kìm được vui sướng.
Cô bé vuốt ve cái đầu to còn vương mùi xà phòng của nó, nói tiếp: "Nhưng mà Tiểu Bạch à, sau này mày có thể sẽ không được tự do như ở đây đâu. Chỗ chúng ta ở là khu dân cư, đông người lắm, mày chắc chỉ có thể hoạt động vào ban đêm thôi."
Tường bao quanh nhà họ Nguyễn ở quê xây rất cao, kín cổng cao tường nên Tiểu Bạch hoạt động trong sân chưa bao giờ gây chú ý cho người khác. Kể cả có người đột ngột xông vào thì về cơ bản nó cũng nghe thấy động tĩnh trước một giây rồi trốn đi.
Cho nên mấy năm nay, nó chưa từng dọa ai sợ, ngay cả đám Nguyễn Lỗi và Nguyễn Vĩ thường xuyên sang chơi cũng chưa bao giờ đụng mặt.
Nhưng khu dân cư thì khác, người đông đúc, nhỡ đâu có chuyện gì... Nguyễn Kiều Kiều vẫn có chút lo lắng.
"Xì xì..." Tiểu khả ái yên tâm, không sao đâu, không sao đâu.
Nó đâu phải là con rắn bình thường!
Nguyễn Kiều Kiều nhìn bộ dạng ngẩng cao đầu khoe khoang của nó, không nhịn được lại cười, vỗ vỗ đầu nó hỏi: "Hôm nay bà nội lại tắm cho mày à?" Trên người nồng nặc mùi bồ kết.
Tiểu Bạch gật đầu lia lịa. Nếu rắn mà có biểu cảm thì Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy biểu cảm hiện tại của nó chắc hẳn có chút sầu não.
Bởi vì Tiểu Bạch rất thích ở bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, mà bà nội Nguyễn lại là người ưa sạch sẽ, cho nên mỗi lần Tiểu Bạch từ núi sau về đều bị bà tóm lấy lôi ra sân sau tắm rửa một trận, còn phải dùng xà phòng chà xát kỹ càng.
Nó không phải không thích mùi xà phòng, mà là không thích cái cảm giác trơn tuột đó.
Lần đầu tiên bị tóm đi tắm, nó giãy giụa dữ dội, ngã cũng đau điếng. Vì bôi xà phòng trơn tuột nên nó trượt ngã liên tục, cuối cùng không chạy thoát được thì thôi, còn dính đầy bùn đất, bị bà nội Nguyễn bắt lại tắm lại từ đầu.
Nhớ lại t.h.ả.m cảnh lần đầu tắm rửa, Tiểu Bạch không khỏi có chút đau lòng cho thân phận mình.
Nó dùng đuôi vỗ vỗ Nguyễn Kiều Kiều, lại nhìn ánh trăng treo cao bên ngoài cửa sổ, ra hiệu cho cô bé đi ngủ sớm.
Nguyễn Kiều Kiều cũng thực sự mệt rồi, che miệng ngáp một cái duyên dáng, rồi ôm chăn ngủ thiếp đi.
Có thể là ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ nấy, Nguyễn Kiều Kiều tối đó mơ thấy mình mua biệt thự, là loại biệt thự lớn có cả vườn hoa rộng thênh thang.
Cô bé vui sướng vô cùng trong giấc mơ, cười toe toét miệng. Bà nội Nguyễn lên gọi cô bé dậy nhìn thấy vậy thì cười lắc đầu: "Không biết mơ thấy gì mà vui thế không biết."
Bà vỗ nhẹ lên chăn đắp trên người cô bé.
Nguyễn Kiều Kiều mơ màng mở mắt, nhìn bà, làm nũng: "Bà ơi, hôm nay là thứ Bảy, không cần dậy sớm mà, cho cháu ngủ thêm chút nữa đi ạ."
"Kiều Kiều, bà nội Viên của cháu đến rồi, đang đợi ở dưới nhà đấy, cháu xuống xem thế nào." Bà nội Nguyễn cũng không nỡ đ.á.n.h thức cháu gái, nhưng khách đã đến tận cửa, lại còn ngồi ngay dưới nhà, người ta có lòng đến thăm, không xuống tiếp chuyện thì thật thất lễ.
