Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 884: Chuyển Lên Thị Trấn (14)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:46
Nguyễn Kiều Kiều ôm Tam Mao vào nhà, thấy bên trong đã dọn dẹp hòm hòm. Triệu Lệ vẫn đang ở phòng khách giúp sắp xếp đồ đạc, thấy cô bé vào liền vẫy tay: "Kiều Kiều đến rồi à, xem có thích không?"
Rất nhiều đồ nội thất ở đây là do cô giúp chọn, hôm nay cô cũng ở đây cả ngày giúp dọn dẹp nên đồ đạc đã được phân loại đâu ra đấy, mấy ngày tới bà nội Nguyễn chỉ cần sắp xếp lại một chút là được.
"Thích ạ." Nguyễn Kiều Kiều nhìn quanh, cười tít mắt gật đầu.
Cô bé đi một vòng tham quan tầng dưới, ngó nghiêng từng phòng. Tầng dưới có phòng của vợ chồng Nguyễn Kiến Quốc, phòng bà nội Nguyễn và phòng anh cả Nguyễn Hạo. Tầng trên là phòng của ba đứa nhỏ.
Cũng giống như ở nhà cũ, phòng của cô bé trên lầu là phòng ngủ chính có nhà vệ sinh khép kín. Nguyễn Kiệt và Hứa Tư ở hai phòng hai bên, cạnh phòng khách chung là nhà vệ sinh. Cả hai tầng đều có TV, đồ đạc trong phòng cô bé cơ bản đều là đồ mới.
Còn phòng của Nguyễn Kiệt và Hứa Tư thì tận dụng khá nhiều đồ cũ chuyển từ nhà lên.
Nguyễn Kiều Kiều vuốt ve chiếc tủ mới, bàn học mới, trong lòng ấm áp lạ thường.
"Kiều Kiều mau lại đây, xem cái này là gì này." Dưới nhà, tiếng Nguyễn Kiệt gọi vọng lên.
Nguyễn Kiều Kiều vội vàng chạy xuống, tìm thấy Nguyễn Kiệt ở khu vườn nhỏ. Khu vườn nhỏ nằm ở tầng trệt, là một phần đất nhô ra ngoài trời. Cô bé nhớ nhà họ Lục trồng hoa cỏ, còn nhà mình hiện tại chưa trồng gì, trống trơn, chỉ có hướng Tây Nam có thêm một chiếc xích đu, bên trên có mái che nắng che mưa.
"Cục cưng thích không? Cái này là ba đặc biệt thuê thợ làm cho con đấy, sau này mệt con có thể nằm ngủ trên đó." Xích đu là loại ghế dài, biên độ đung đưa không lớn, người nhỏ như cô bé đúng là có thể nằm ngủ được.
Nhìn bộ dạng chờ được khen của Nguyễn Kiến Quốc, Nguyễn Kiều Kiều đương nhiên vội vàng nói rất thích, dỗ dành ông cười tít mắt, vui sướng không thôi.
Tam Mao cũng rất thích khu vườn nhỏ này, bước những bước chân ngắn cũn đi thăm thú khắp nơi. Thịt Thịt thì chồm người lên, bám hai chân trước vào tường bao nhìn xuống dưới, vừa vặn thấy một ông cụ cầm đèn pin đi qua. Nó lập tức ngẩng cổ lên định sủa, may mà Nguyễn Kiệt nhanh tay bịt miệng nó lại, nếu không chắc nó đã gào lên rồi.
Tuy nói nhà lầu song lập ở đây mỗi tòa chỉ có ba tầng ba hộ, hộ tầng một chưa có người ở, nhưng tiếng sủa của Thịt Thịt chắc chắn vẫn dọa người, dù sao béo đến mấy thì nó cũng là sói mà.
Bà nội Nguyễn cũng đang đi dạo trong vườn. Nguyễn Kiến Quốc đi bên cạnh nói: "Mẹ, lúc nào rảnh con kiếm cho mẹ ít thùng xốp, mẹ có thể trồng rau ở đây. Con nói cho mẹ biết nhé, người thành phố toàn trồng rau kiểu đấy thôi."
Chuyển lên thị trấn đối với mọi người đều tốt, duy chỉ có bà nội Nguyễn là không hẳn.
Ở quê, bà có thể trồng rau, chăm sóc gia súc gia cầm, rảnh rỗi còn đi tán gẫu với hàng xóm láng giềng, tìm mấy bà bạn già tâm sự. Nhưng ở đây, mọi trọng tâm cuộc sống của bà đều xoay quanh Nguyễn Kiều Kiều, dù có Triệu Lệ bầu bạn thì vẫn cô đơn.
Cũng may mấy hôm trước ông tình cờ thấy người ta dùng thùng xốp trồng rau, bèn hỏi thăm rồi đặt làm riêng một lô, đến lúc đó khu vườn nhỏ này sẽ là vườn rau của bà nội Nguyễn.
Bà nội Nguyễn nghe vậy gật đầu, trên mặt có chút nụ cười.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại trong phòng vang lên.
"Ái chà, ai gọi thế nhỉ, đây là cuộc điện thoại đầu tiên gọi đến nhà mới đấy." Triệu Lệ cười nói.
